24/12/2025
[Bài viết từ một năm trước trên trang cá nhân]
Đồ bỏ. Hoa cũ.
Trong số những thứ mà tôi thường nhặt nhạnh/xin xỏ, tôi thích nhất là nhặt được hoa. Từ ngày lên Đà Lạt, tôi vẫn hay nhặt hoa đem về cắm trên bàn làm việc, tăng thêm chút tươi mới lãng mạn cho không gian cô độc của mình. Những lẵng hoa to nhỏ được tặng dịp này dịp kia, trưng lấy thể diện vài ngày sau đó sẽ yên vị trong thùng rác gần tòa nhà, mặc dầu còn nhiều bông tươi nhưng tổng thể lại không còn hoàn hảo. Cũng chẳng mấy ai tự nhiên lại gần thùng rác để nhặt mấy bông hoa. Nhưng tôi sẵn sàng lại gần lựa từng bông một, đem về cắt tỉa và cho chúng tiếp tục công cuộc nở rộ làm đẹp cho đời, cho đến khi chúng thực sự phải héo tàn. Chứ không phải vì vùi mình trong đống rác mà sớm nhuốm bẩn, thối rữa.
Trong lòng tôi thầm cảm thấy tôi cũng có lúc như những lẵng hoa ấy, từng đẹp rực rỡ nhưng đến lúc hết giá trị, hết mục tiêu, từng đóa từng đóa trong tâm hồn dần héo úa. Và một lúc nào đấy nằm gọn trong sự lãng quên của cuộc đời. Cho nên tôi cũng mong rằng sẽ có ai đó đối xử với tôi như với những đóa hoa mà tôi đã nhặt. Người đó kiên nhẫn ngắm nhìn, nhặt nhạnh từng bông còn sót lại. Người đó ôm những bông hoa cũ vào trong lòng, toàn tâm toàn ý thu nhận chúng. Rồi lại đem nó về cấp nước chăm sóc, vặt bỏ những cánh héo dập, hằng ngày tưới tắm nâng niu.
Cho dù biết ngày nào đó những bông hoa thật sự phải héo tàn, thì tôi cũng không cảm thấy tiếc, bởi ít nhất chúng đã được cưu mang một lần cuối cùng.
Cho dù tâm sớm muộn sẽ ch.ết, thì một lần cuối được cứu rỗi cũng đáng.