Blog của một đứa LƯỜI

Blog của một đứa LƯỜI Là nơi bạn trải lòng mình và tôi sẽ lắng nghe bạn Link cfs: https://forms.gle/t4FXGsCJuVGNf5Ur5

[19.08.26] 1L/NGÀY"Có lẽ em đã dồn hết may mắn trong tình yêu vào tình bạn" em có những người bạn quá tuyệt vời, tuyệt h...
17/08/2026

[19.08.26] 1L/NGÀY

"Có lẽ em đã dồn hết may mắn trong tình yêu vào tình bạn" em có những người bạn quá tuyệt vời, tuyệt hơn những gì em mong đợi rằng em có thể nhận lại được.

Em ôm đủ mọi muộn phiền của tuổi 24. Thực sự thì chưa bao giờ cuộc sống em rơi vào cảnh bế tắc khi nghĩ về định hướng tương lai như bây giờ. Không phải không có chỗ nhận em về làm, nhưng đứng giữa quá nhiều lựa chọn giữa cái mình nên và cái mình thích thực sự quá khó cho em.

Quanh quẩn giữa những suy nghĩ, em không biết nên chọn gì (nếu không suôn sẻ), suốt 1 tuần liền ngày nào cũng khóc, Hà Nội - Đà Nẵng - Sài Gòn 3 cái tên hiện lên nhưng không chọn được

Có lẽ vì nặng tình, chắc vậy.
Vì nặng tình với nhiều thứ nên không thể nào nhấn nút "Biến" được. Người không có quyền lựa chọn sẽ buồn theo cách khác, người đứng trước quá nhiều lựa chọn lại cũng bối rối vì không biết nên đặt cược vào đâu, tính toán thiệt hơn đủ đường.

Và cũng vì con gái nhưng lại quá tham vọng, tàng tàng ở nhà quanh quẩn viện huyện thì cũng xong một kiếp người. Nhưng vì nghĩ đời người chỉ có một nên cũng muốn làm gì đó rực rỡ một chút. Bản thân vững vàng, có chỗ đứng thì sau này con cái cũng sẽ có cái chống lưng.

Vì ghét cả chính cái quan niệm "phụ nữ hơn nhau ở tấm chồng". Đúng là cần một người để dựa vào nhưng không muốn lệ thuộc vào người đó và cũng không muốn chồng tương lai phải quá mạnh mẽ để gồng mình đỡ cả căn nhà.
Đương nhiên, yêu ai thì sẽ theo người đó, có vào nam hay ra bắc thì vẫn theo. Vì ở đâu có người đó thì đấy chính là nhà.

Tham vọng - Đánh đổi và suy tính liệu sự đánh đổi đó có xứng đáng.

Nửa tháng để quyết định, nửa tháng để biết kết quả thi, nửa tháng không bước chân ra khỏi nhà.

Ước cho chọn gì cũng sẽ hạnh phúc và không hối hận với lựa chọn đó

Hơn nửa thập kỷ ở Hà Nội Ghét mùi hoa sữa, ghét tắc đường, ghét cả những ngày mưa rào bất chợt...Nghĩ 6 năm là lâu, ấy t...
20/07/2026

Hơn nửa thập kỷ ở Hà Nội
Ghét mùi hoa sữa, ghét tắc đường, ghét cả những ngày mưa rào bất chợt...
Nghĩ 6 năm là lâu, ấy thế mà chớp mắt cái cũng xong

Hà Nội từng là ước mơ, là mối tình đầu, là nơi mà dù ở đâu cũng hướng đến để rồi sắp tới chắc chỉ được phép cất gọn vào một góc.

Hà Nội từng là nơi của những lời hứa hẹn, là nơi đánh thức con người vốn đang chết chìm dưới đáy như mình.

Có quá nhiều thứ còn dang dở ở đây, tiếc nuối tột cùng.

Ở lại ? Sợ không đủ sức và cũng chẳng có lý do để ở
Rời đi? Có lẽ 90% là như vậy, đi đến vùng đất mới, nơi đang hướng đến chắc sẽ bớt tắc đường hơn, có cả biển nữa, ....

Nếu có cơ hội vẫn muốn ở lại Hà Nội thêm một chút để hoàn thành nốt những điều dang dở...

" Mỗi khi nhớ anh đến khắc khoải,Em lại càng muốn tập trung vào bản thân mình nhiều hơnĐể khi gặp lại tự tin dồi dàoNhư ...
04/07/2026

" Mỗi khi nhớ anh đến khắc khoải,
Em lại càng muốn tập trung vào bản thân mình nhiều hơn
Để khi gặp lại tự tin dồi dào
Như trăng rằm rực rỡ đêm khuya khoắt
Khao khát anh mấy,
Em vẫn cần là trọn vẹn chính mình"

Hà Nội mấy hôm sắp bão 🌪
Ngoài thích âm nhạc thì còn thích cả chụp hình

Ở gần người có lý tưởng tự nhiên thấy mình phải sống cho ra hồn.6 năm ở Hà Nội, đi thực tập nhiều nơi gặp đủ loại người ...
30/06/2026

Ở gần người có lý tưởng tự nhiên thấy mình phải sống cho ra hồn.

6 năm ở Hà Nội, đi thực tập nhiều nơi gặp đủ loại người khác nhau trong xã hội, thấy cách họ nhìn nhận cuộc sống và đối diện với khó khăn giúp tớ học được nhiều thứ.

Tớ nhận ra cuộc đời mà tớ muốn sống không phải là lấy ai đó làm tiêu điểm cho ước mơ hay giới hạn và buộc chính mình phải vượt qua. Tớ học cách thấu hiểu bản thân để biết mình muốn gì, thích gì và cần gì, và trên con đường để đạt được những mục tiêu đó, ta chỉ nên tập trung vào kế hoạch đã vạch ra và tiến bước thôi. Sẽ không có bất cứ một đối thủ nào trên con đường đấy cả bởi tớ đi con đường của riêng tớ và người khác đi con đường của họ. Vậy nên việc so sánh hiện thực của bản thân với những thứ người khác phô bày lúc nào cũng khập khiễng đến nực cười.

Tớ ngừng đặt ra giới hạn và dám thử thách bản thân nhiều hơn, và khi đứng trước những lựa chọn tớ luôn cố gắng bước một chân ra khỏi vùng an toàn. Tớ từng đọc đâu đó trên mạng một câu bông đùa rằng: “Người giàu người ta ít than vãn lắm”, ờ, thấy cũng đúng nên tớ đã bớt kêu ca hay tuyệt vọng trước ngoại cảnh, nếu có thì cũng chỉ thở dài một cái thôi.

Tớ học cách thay vì than tại sao mọi thứ lại như thế thì tớ sẽ suy nghĩ xem bản thân nên làm gì để xử lý tình huống đang xảy ra và tự cổ vũ bản thân rằng là:” Vì ông trời biết mình vượt qua được nên thử thách mới xuất hiện”. Thử thách không đến để bào mòn hay cướp đi hạnh phúc của ai mà nó đến để tôi luyện tâm hồn và giúp cho đôi chân ta vững vàng trước sóng gió cuộc đời.

Tớ chưa giỏi hẳn nên thi thoảng tớ vẫn khóc, tớ vẫn buồn và mọi người cũng nói tớ ôm đồm nhiều thứ vào người quá nhưng mà biết sao được tất cả đều là những thứ tớ muốn và tớ yêu mà.

Tại sao chúng ta cứ phải lựa chọn từ bỏ một trong hai rồi giày vò trong đau đớn nhỉ, dù mệt nhưng mà nếu đó là thứ quan trọng với tớ thì tớ vẫn cam tâm bị trầy xước một chút cũng không sao, vì dù có đau thì cuối cùng tớ cũng sẽ mỉm cười mãn nguyện thôi.

Tớ mong cậu cũng như thế luôn mạnh mẽ, luôn vững vàng, ngày càng trưởng thành và không bao giờ bỏ cuộc. Không chùn bước trước những thứ bị cho là khó, nó không khó nó chỉ mới thôi, và ngoài chuyện sinh tử ra thì không gì là không thể cả.

Học cách chấp nhận thực tại tức là chọn đối mặt với hiện thực rằng chuyện đó khó và đừng đánh tráo khái niệm để dung túng cho việc buông thả bản thân. Đừng đầu hàng trước thực tế khi bản thân chưa từng một lần nghiêm túc cố gắng.

P/s: lâu lắm mới viết tử tế, dạo này xảy ra nhiều chuyện quá, đủ thứ áp lực trên đời, không có chỗ để giải tỏa, không có ai để tâm sự, mọi thứ đều tự mình cắn xé và cố nuốt xuống. Người ta nói rằng khi một người tự mình vượt qua nỗi đau tinh thần thì ít nhiều họ sẽ thay đổi và sẽ không còn là con người trước đây nữa, hình như tớ cũng thay đổi ít nhiều rồi. Mong rằng cuộc sống không khiến tớ thay đổi nhiều quá, vẫn sẽ giữ được cái cốt lõi của tâm hồn, đối xử tử tế và thật tâm với tất cả mọi người.
🌻🌻🌻

258 câu....Đó là số câu làm được trong hôm nay.Một ngày bắt đầu từ 3h sáng, căn phòng khoảng 18m2, chỉ có sách, laptop v...
21/06/2026

258 câu....
Đó là số câu làm được trong hôm nay.

Một ngày bắt đầu từ 3h sáng, căn phòng khoảng 18m2, chỉ có sách, laptop và vài cây bút đủ màu.
Có những hôm 3-4 ngày không mở miệng nói một từ nào, không gọi điện, không nhắn tin, không liên lạc với bất kỳ ai, giờ cơm phải bật nhạc lên để cảm giác trong phòng có người.

Ngột ngạt, kiệt sức, thiếu ngủ, sợ hãi, mông lung, cô đơn, choáng ngợp là tất cả những thứ cảm xúc có ở hiện tại.

Cả đời chỉ được thi 1 lần, bao thứ kỳ vọng từ gia đình.

Đặt nguyện vọng ở 2 trường ĐH, 1 trường ở HN chỉ thi cho biết chứ không hy vọng nhiều, mục tiêu nếu đỗ được trường ở miền trong thì tốt (vì được miễn học phí)

Cố gắng, cố gắng và không ngừng nhắc nhở phải cố gắng.

Đi được tới đây cũng đã là một loại dũng cảm rồi

" Văn hóa là bản chất, văn hóa là cội nguồn, văn hóa là dân tộc.Văn hóa còn, dân tộc còn"Điều thứ 9 trong 15 điều muốn l...
02/05/2026

" Văn hóa là bản chất, văn hóa là cội nguồn, văn hóa là dân tộc.
Văn hóa còn, dân tộc còn"

Điều thứ 9 trong 15 điều muốn làm

03/04/2026

Mẹ mình dặn mình rằng, sống trên đời phải học nhìn về 6 hướng:

- NHÌN TRƯỚC: để tránh vấp ngã
- NHÌN SAU: để biết xuất thân của mình từ đâu
- NHÌN BÊN CẠNH: để biết ai đồng hành cùng ta
- NHÌN LÊN TRÊN: để thấy biết ơn những người đã không còn xuất hiện trong cuộc đời của ta nữa....
- NHÌN XUỐNG DƯỚI: để biết ơn những người đã giúp đỡ, nâng đỡ ta, cho ta cơ hội phát triển và hoàn thiện

Và quan trọng nhất là

- NHÌN VÀO BÊN TRONG: để thấy chúng ta đã nỗ lực đến nhường nào

Con người có thể không có được tất cả nhưng không thể không có gì. Nên nếu mệt thì hãy dừng chân nghỉ ngơi một lúc

Lãng mạn hóa cuộc sống, chụp những bức ảnh đẹp, cảm thấy mình là nhân vật chính trong mọi câu chuyện cuộc đời, đọc sách,...
26/03/2026

Lãng mạn hóa cuộc sống, chụp những bức ảnh đẹp, cảm thấy mình là nhân vật chính trong mọi câu chuyện cuộc đời, đọc sách, đi dạo, tập hát theo bài nhạc yêu thích, tự mua cho mình những bó hóa, làm bất cứ điều gì bản thân muốn.

Hạnh phúc vì tự lo được cho bản thân và tự chủ về mặt cảm xúc.

Mỗi ngày 1 ảnh ở locket

21/03/2026

Vừa đọc được 1 đoạn

Vì sao người phương Đông không giỏi thể hiện tình cảm như người phương Tây?

Bởi phương Tây là nền văn minh đại dương, mỗi lần xa nhau như cách một trời một biển, có thể là vĩnh biệt, là mãi mãi chia ly, nên họ quen thẳng thắn bày tỏ tình cảm. Còn phương Đông là nền văn minh nông nghiệp, chúng ta đợi đất cày, đợi gieo hạt, đợi bội thu, cả một đời đều mải miết đợi chờ, mong mỏi, nên yêu thương hóa thành nỗi niềm trong tim, bình lặng mà âm άρ.

Bạn thấy đấy, đôi mắt người phương Tây có màu tựa đại dương, còn người phương Đông có đôi mắt mang màu của đất mẹ.

Bảo sao lúc yêu người ta hay "đợi"

Tới mùa hoa giấy rồi nèCảnh đẹp lắm và sẽ đẹp hơn nếu có người đi cùng !!!Hà Nội giữ nguyên thời tiết như thế này nhé
20/03/2026

Tới mùa hoa giấy rồi nè
Cảnh đẹp lắm và sẽ đẹp hơn nếu có người đi cùng !!!

Hà Nội giữ nguyên thời tiết như thế này nhé

Address

Hanoi

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Blog của một đứa LƯỜI posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Business

Send a message to Blog của một đứa LƯỜI:

Shortcuts

Share