19/03/2021
Hôm qua có đứa bạn mình tag mình vào một chiếc post liên quan đến "chụp film sao cho khỏi phí". Thời buổi film cao gao kém, đúng là việc chụp phim sao cho đỡ xót cũng là một việc đau đầu với người chơi phim.
Vậy thì nói về chuyện chụp phí sao cho khỏi (còn) film đi.
Tất nhiên câu chuyện này không dành cho những người chụp chuyên nghiệp mà hướng tới những người chụp không chuyên, amateur, mới chơi như mình.
Chắc hẳn ai khi chụp phim cũng sẽ gặp vấn đề như này, một cuộn phim thông thường có 36 kiểu, tầm 2 3 chục kiểu đầu bạn bấm máy sẽ rất dễ dàng, rồi mấy kiểu cuối thì cuống lên, háo hức cố chụp nốt để còn đi tráng hoặc sẽ căng thẳng quá, mấy kiểu cuối chụp gì cho đỡ phí nhỉ.
Đôi khi bạn quá áp lực bản thân mình vào việc chụp gì cho đỡ phí, chụp thế nào cho đúng cho hoàn hảo, để mọi người nhìn ảnh mà ồ lên, mà quên mất rằng lý do tại sao bạn bắt đầu chụp ảnh, là để nắm bắt những khoảng khắc, những thứ mà mình thích, là để phục vụ cho khán giả đầu tiên và trọng yếu nhất của tấm ảnh, là chính bản thân mình.
Khi bí ý tưởng, bạn có thể tìm đến những chủ đề cho sẵn như những gợi ý có khắp trên mạng, khi chụp thì để ý về kỹ thuật, thông số bởi những tấm cuối là những tấm mà chúng ta có thể nhớ về thời điểm cũng như những setup thông số dễ dàng nhất, có thể mô phỏng theo hiệu ứng hoặc những góc chụp đã xem qua, những quan trọng nhất là đừng tự bảo bản thân mình phải thế này thế kia, mà là mình muốn thử mình thích chụp cái này.
Mình khá là dị ứng với việc có những người, không nói là trình độ cao hơn hay không, hay đi bình luận những thứ hàn lâm kiểu "chất ảnh" thế này thế kia, phải chụp thế này mới đẹp này,... Nếu câu bình luận là nếu muốn chụp thế này thì phải làm thế này mới đúng hơn thì cũng được, xin đừng đem những thứ hoa mỹ trên mồm nhưng vô thực như kiểu "chất ảnh", "nước ảnh" ra dọa nhau, xấu hay đẹp do thẩm mỹ từng người quyết định, nếu muốn bình luận thì phải đem lý do cụ thể ra tại sao xấu hay đẹp, tại sao hơn hay kém.
Cũng như việc thưởng thức một cốc cafe, ngon vì sao, đắng ngọt chua như thế nào chứ không chỉ đơn giản là ngon.
Mình là một người hay "đốt film" vô tội vạ. Cô em phòng lab hay tráng cho mình thường hay bảo mình thừa tiền đốt linh tinh, mình thì hay cười hề hề bảo nhưng mà tao thích. Ừ thì đấy không phải lý do đẹp nhất của việc chụp phí sao cho khỏi (còn) film à :))