Ổ Mọt

Ổ Mọt 🍂 Một đánh giá nhỏ cũng đủ làm lòng mình ấm cả ngày.
🕯️ Một follow của bạn là ánh sáng duy nhất khi kênh đang mờ dần.

[Full] Sau khi nhận được giấy báo trúng tuyển của Đại học Bắc Kinh, cả nhà cậu hết lần này đến lần khác mời tôi lên tỉnh...
19/08/2026

[Full] Sau khi nhận được giấy báo trúng tuyển của Đại học Bắc Kinh, cả nhà cậu hết lần này đến lần khác mời tôi lên tỉnh thành nghỉ hè.

Tôi ở đó năm mươi sáu ngày.

Ngoài hai lần xuống lầu chơi bóng cùng em họ, thời gian còn lại tôi đều dùng để kèm nó học, nấu cơm, tổng hợp lại các bài sai.

Ngày nhập học, nhóm gia đình đột nhiên hiện lên một bảng tính do cậu gửi.

Tiền ph òng mỗi ngày năm mươi tệ, ba bữa mỗi ngày ba mươi hai tệ, hoa quả nước uống hai trăm mười tệ, điện nước ba trăm sáu mươi tệ, tổng cộng năm nghìn một trăm sáu mươi hai tệ.

“Người nhà với nhau không tính lẻ, Tri Dao đưa năm nghìn một là được.”

Mợ còn gửi kèm một biểu tượng mặt cười.

“Máy giặt và wifi coi như quà mừng lên đại học mợ tặng con.”

Tôi nhìn chằm chằm vào tờ hóa đơn đó, còn chưa kịp mở miệng, mẹ tôi đã chuyển năm nghìn hai trăm tệ vào nhóm trước.

Gần như cùng lúc, bà gọi điện đến.

“Mẹ trả thay con rồi, một trăm tệ dư ra coi như con cảm ơn cậu.”

“Ở dưới mái nhà người khác thì phải biết điều. Con họ Trình, lại không họ Thẩm, ở nhà cậu con càng không thể để người ta nói ra nói vào.”

Tôi hỏi bà số tiền này lấy từ đâu.

Bà đáp như lẽ đương nhiên: “Đương nhiên tạm tính là con nợ mẹ, sau này đi làm rồi trả.”

Ngay sau đó, bà chụp gửi tôi một quyển sổ nợ cũ.

Từ sách vở tiểu học đến lệ phí đăng ký thi đại học, trang nào cũng ghi ngày tháng và số tiền.

Năm mười hai tuổi tôi bị sốt, thuốc hạ sốt bà mua được ghi là hai mươi sáu tệ.

Hồi cấp hai, đại hội thể thao cần đồng phục, sau con số tám mươi tám tệ bà còn ghi chú “chi phí không cần thiết”.

Thậm chí chai nước khoáng vào ngày thi đại học cũng được ghi riêng thành một khoản vay hai tệ.

Cuối quyển sổ còn có phần lãi liên tục cộng dồn, chỉ là bà không ghi rõ lãi suất, như thể bà muốn cộng bao nhiêu cũng được.

Hóa ra những năm ấy, câu bà cười nói “tạm ghi cho con một khoản” không phải là lời đùa.

Trong lòng bà, từ khi sinh ra tôi đã bắt đầu vay tiền của bà.

Nếu tình thân đã có giá, vậy tôi cũng không cần khách sáo nữa.

Sau khi nhận được giấy báo trúng tuyển của Đại học Bắc Kinh, cả nhà cậu hết lần này đến lần khác mời tôi lên tỉnh thành nghỉ hè.

Tôi ở đó năm mươi sáu ngày.

Ngoài hai lần xuống lầu chơi bóng cùng em họ, thời gian còn lại tôi đều dùng để kèm nó học, nấu cơm, tổng hợp lại các bài sai.

Ngày nhập học, nhóm gia đình đột nhiên hiện lên một bảng tính do cậu gửi.

Tiền ph òng mỗi ngày năm mươi tệ, ba bữa mỗi ngày ba mươi hai tệ, hoa quả nước uống hai trăm mười tệ, điện nước ba trăm sáu mươi tệ, tổng cộng năm nghìn một trăm sáu mươi hai tệ.

“Người nhà với nhau không tính lẻ, Tri Dao đưa năm nghìn một là được.”

Mợ còn gửi kèm một biểu tượng mặt cười.

“Máy giặt và wifi coi như quà mừng lên đại học mợ tặng con.”

Tôi nhìn chằm chằm vào tờ hóa đơn đó, còn chưa kịp mở miệng, mẹ tôi đã chuyển năm nghìn hai trăm tệ vào nhóm trước.

Gần như cùng lúc, bà gọi điện đến.

“Mẹ trả thay con rồi, một trăm tệ dư ra coi như con cảm ơn cậu.”

“Ở dưới mái nhà người khác thì phải biết điều. Con họ Trình, lại không họ Thẩm, ở nhà cậu con càng không thể để người ta nói ra nói vào.”

Tôi hỏi bà số tiền này lấy từ đâu.

Bà đáp như lẽ đương nhiên: “Đương nhiên tạm tính là con nợ mẹ, sau này đi làm rồi trả.”

Ngay sau đó, bà chụp gửi tôi một quyển sổ nợ cũ.

Từ sách vở tiểu học đến lệ phí đăng ký thi đại học, trang nào cũng ghi ngày tháng và số tiền.

Năm mười hai tuổi tôi bị sốt, thuốc hạ sốt bà mua được ghi là hai mươi sáu tệ.

Hồi cấp hai, đại hội thể thao cần đồng phục, sau con số tám mươi tám tệ bà còn ghi chú “chi phí không cần thiết”.

Thậm chí chai nước khoáng vào ngày thi đại học cũng được ghi riêng thành một khoản vay hai tệ.

Cuối quyển sổ còn có phần lãi liên tục cộng dồn, chỉ là bà không ghi rõ lãi suất, như thể bà muốn cộng bao nhiêu cũng được.

Hóa ra những năm ấy, câu bà cười nói “tạm ghi cho con một khoản” không phải là lời đùa.

Trong lòng bà, từ khi sinh ra tôi đã bắt đầu vay tiền của bà.

Nếu tình thân đã có giá, vậy tôi cũng không cần khách sáo nữa.

Tôi trả lời cậu trong nhóm:

“Sinh viên mới của Đại học Bắc Kinh kèm một một, trung tâm báo giá hai trăm hai mươi tệ một giờ.”

“Con kèm Tử Ngang năm mươi tư ngày, mỗi ngày bảy tiếng, tổng cộng tám mươi ba nghìn một trăm sáu mươi tệ.”

“Sau khi trừ hóa đơn ăn ở, còn lại bảy mươi tám nghìn không trăm sáu mươi tệ. Cậu định trả qua WeChat hay chuyển khoản ngân hàng?”

……

Chưa đến mười giây, cuộc gọi và tin nhắn trong nhóm đồng thời ập đến.

Tôi từ chối cuộc gọi của mẹ, mở nhóm trò chuyện ra.

Mợ đã gửi liền mấy tin nhắn thoại sáu mươi giây.

“Tri Dao, cậu con chỉ đùa với con thôi, làm gì có trưởng bối nào thật sự thu tiền ở nhờ của con cháu?”

“Chúng ta cho con ăn cho con ở gần hai tháng, con không biết ơn thì thôi, vừa mở miệng đã đòi chúng ta hơn tám mươi nghìn, lương tâm con chịu nổi sao?”

“Người một nhà mà tính tiền rõ ràng như vậy, sau này còn qua lại kiểu gì?”

Tôi ném thẳng ảnh chụp màn hình đoạn chat mợ gửi cho tôi trong kỳ nghỉ hè vào nhóm.

Tuần đầu tiên, bà ta nói chỉ cần tôi giúp Tử Ngang xem qua môn toán.

Tuần thứ hai, bà ta gửi thẳng cho tôi thời khóa biểu bảy môn, yêu cầu mỗi ngày bắt đầu từ tám giờ sáng.

Tuần thứ tư, tôi sốt đến ba mươi chín độ, bà ta còn hỏi tôi có thể ngồi cách cửa ph òng giảng đề vật lý cho nó không.

Tôi trả lời:

“Khi các người thu tiền thì không nhắc đến người một nhà, đến lượt các người trả tiền, tình thân lại xuất hiện rồi.”

“Vốn dĩ con đã liên hệ xong chỗ thực tập hè, là các người ngày nào cũng gọi điện bảo con lên tỉnh thành thư giãn, tiện thể trông Tử Ngang mấy ngày.”

“Kết quả con ngủ hơn năm mươi ngày trên tấm đệm trải sàn, ăn cơm thừa của các người, còn bao luôn toàn bộ việc học và ba bữa một ngày của nó.”

“Nếu đây gọi là chăm sóc, vậy con thật sự gánh không nổi.”

Trong nhóm yên lặng một lúc.

Cậu rất nhanh đổi sang giọng điệu khác.

“Thi đỗ Đại học Bắc Kinh rồi, nói chuyện đúng là có trình độ. Cậu cãi không lại con.”

“Nhưng sau này con phải bước vào xã hội, không thể cứ người khác nói một câu là trở mặt. Hôm nay cậu dạy con một bài học về tình người, để tránh con chỉ biết đọc sách mà không hiểu quy củ.”

Sau đó, ông ta trả lại năm nghìn hai trăm tệ mẹ tôi đã chuyển.

Mẹ tôi không nhận.

Một mặt bà ra lệnh cho tôi trong tin nhắn riêng phải lập tức xin lỗi, một mặt bà khuyên cậu giữ lại tiền trong nhóm.

“Tri Dao vừa lên đại học, tâm cao khí ngạo nên mới nói năng bậy bạ.”

“Số tiền này để mua cho Tử Ngang một bộ máy tính mới, coi như quà vào lớp chín chị tặng nó. Em nhất định phải nhận, nếu không là khách sáo với chị.”

Mợ mỉa mai đáp:

“Em nào dám. Nhận tiền của học sinh giỏi nhà chị, quay đầu lại tám mươi nghìn biết đâu lại tăng thành một trăm tám mươi nghìn.”

Tôi trực tiếp đáp lại bà ta:

“Đã không dám thì trả đi, đừng vừa cầm tiền vừa diễn vai tủi thân.”

“Một học sinh lớp chín đứng gần chót khối, quà khai giảng cần hơn năm nghìn tệ; còn con thi đỗ Đại học Bắc Kinh, các người tặng hóa đơn ăn ở. Quả thật rất công bằng.”

Câu này hoàn toàn chọc vào tổ ong vò vẽ.

Dì hai là người đầu tiên nhảy ra mắng tôi học nhiều đến hỏng cả đầu.

Em trai của ông ngoại gửi tin nhắn thoại dạy dỗ tôi, nói mấy nghìn tệ chẳng qua chỉ là tiền đổi từ túi người thân này sang túi người thân khác, còn nhỏ tuổi như tôi không nên chui vào mắt tiền.

Một người cậu khác chất vấn tôi, có phải thi đỗ trường danh tiếng rồi thì cảm thấy tất cả trưởng bối đều không xứng nói chuyện với tôi nữa không.

Tôi lướt qua màn hình đầy lời chỉ trích, đột nhiên thấy buồn cười.

Thế là tôi chuyển nguyên ảnh quyển sổ nợ mẹ vừa gửi vào nhóm.

“Nếu mọi người đã hiểu tình người đến vậy, chi bằng cùng xem những khoản nợ này.”

“Cậu hai kết hôn, mẹ tôi đi tiền mừng, còn lấy danh nghĩa của tôi gói riêng một phần. Năm đó tôi mới chín tuổi.”

“Dì hai chuyển nhà, nhà họ Thẩm đi hai phần quà; cụ ngoại tổ chức tiệc mừng thọ, một đứa trẻ vị thành niên như tôi cũng bị ghi một phần.”

“Mỗi người trong các người đều từng nhận tiền ghi tên tôi.”

Tôi tiếp tục lật lên phía trên quyển sổ.

“Tiền thưởng tôi thi được, học bổng trường phát, còn có tiền mừng tuổi mỗi năm, đều bị mẹ tôi lấy đi bù vào những thứ gọi là tình nghĩa này.”

“Khi cần nhận quà, tôi là một phần của nhà họ Thẩm.”

“Đến lượt tôi ăn cơm ở nhờ, tôi lại thành người ngoài họ Trình.”

“Rốt cuộc ai mới là người chỉ nhận tiền?”

Những người thân vừa rồi còn tranh nhau dạy dỗ tôi, lập tức không ai nói gì nữa.

Dì hai lặng lẽ thu hồi đoạn mắng tôi lúc trước.

Người cậu khác đổi giọng, nói chuyện lễ nghĩa qua lại của người lớn không nên lôi trẻ con vào, như thể người vừa nãy chỉ trích tôi không hiểu tình người không phải là ông ta.

Chỉ có mợ vẫn cắn chặt rằng những khoản tiền mừng ấy là mẹ tôi tự nguyện đưa, không ai ép bà.

Tôi trả lời bà ta, người tự nguyện tặng quà là mẹ tôi, nhưng người bị ghi thành con nợ lại là tôi. Đã muốn nói tự nguyện thì không nên bắt tôi trả.

Mẹ tôi lại hoàn toàn nổi giận.

Bà gửi liên tiếp hơn mười tin nhắn thoại, chất vấn tôi vì sao lại đưa sổ nợ trong nhà cho người ngoài xem, vì sao nhất định phải khiến bà không ngẩng đầu lên nổi trước mặt nhà ngoại.

Tôi đáp:

“Khi mẹ lấy tiền của con để giữ thể diện cho mình, mẹ chưa từng hỏi con có thấy khó xử hay không.”

Thấy vậy, cậu hai gửi vào nhóm một câu châm chọc.

“Vậy bây giờ cháu định đi từng nhà đòi nợ à? Có cần chúng ta viết giấy nợ cho cháu không?”

Mẹ tôi lập tức giải thích thay tôi, nói ghi sổ chỉ để tôi biết nuôi con vất vả, không ngờ tôi lại hiểu sai khổ tâm của bà thành nợ nần.

Giây tiếp theo, trang nhóm trò chuyện biến mất.

Hệ thống hiển thị, tôi đã bị quản trị viên xóa khỏi nhóm “Nhà họ Thẩm một nhà thân thiết”.

Tin cuối cùng mẹ gửi đến là:

“Khi nào quỳ trước cửa nhà cậu con nhận lỗi, khi đó hãy tính tiếp chuyện con là người nhà họ Thẩm. Nếu không, cái nhóm ấy cả đời con cũng đừng mơ vào lại.”

Tôi bật cười thành tiếng, tiện tay chặn cả bà.

Tối hôm đó, một số lạ gọi đến liên tục.

Tôi bắt máy, nghe thấy tiếng khóc bị mẹ cố đè thấp.

“Mợ con bị con chọc tức đến đau ngực, Tử Ngang cũng không chịu ăn cơm. Tri Dao, mẹ cầu xin con đấy, chịu mềm mỏng một chút khó đến vậy sao?”

“Khó. Vì người sai không phải là con.”

Tiếng khóc của bà lập tức biến thành tiếng mắng giận dữ.

“Một mình mẹ nuôi con lớn đến từng này, bây giờ vì mấy nghìn tệ, con không nhận cả mẹ ruột nữa sao?”

“Người họ Trình đúng là không đáng tin! Dù nuôi bao nhiêu năm, lòng cũng sẽ không hướng về nhà họ Thẩm.”

Bố tôi qua đời khi tôi sáu tuổi.

Những năm qua chỉ cần tôi không chịu nghe lời, bà lại lấy họ của tôi ra nhắc nhở tôi rằng tôi và bà không cùng một phe.

“Mẹ, chính mẹ quyết định để con theo họ bố.”

Tôi siết chặt điện thoại. “Mẹ coi con gái ruột của mình là người ngoài, lại yêu cầu con coi anh em của mẹ là người thân nhất. Đạo lý gì vậy?”

Đầu dây bên kia yên lặng vài giây.

Sau đó, bà như cuối cùng cũng hạ quyết tâm.

“Được, không phải con thích tính toán sao? Vậy tính cho triệt để.”

“Từ lúc con sinh ra đến khi tốt nghiệp cấp ba, mẹ đã tiêu trên người con chín mươi tư nghìn bảy trăm tệ. Nếu con không đi nhận lỗi với cậu, thì trả hết tiền cho mẹ.”

“Không trả sạch, sau này học phí sinh hoạt phí tự nghĩ cách. Con cũng đừng gọi mẹ là mẹ nữa!”

Điện thoại bị cúp mạnh.

Tôi nhìn chín trăm hai mươi tệ còn lại trong thẻ ngân hàng, hốc mắt vẫn cay cay.

Trước ngày nhập học, bà đưa cho tôi một nghìn sáu trăm tệ, nói đã tra trên mạng, sinh viên đại học mỗi tháng dùng chừng ấy là đủ.

Đồ quân sự, giáo trình và các khoản phí ký túc xá đã tiêu gần hết số tiền đó.

Số dư trong thẻ là tiền tôi tranh thủ lúc Tử Ngang ngủ để hiệu đính bản thảo cho người ta trong kỳ nghỉ hè, từng chút từng chút tích góp lại.

Từ khi có ký ức, mỗi lần xin bà học phí, tôi đều phải hứa trước rằng lớn lên nhất định sẽ trả lại.

Đêm nhận giấy báo trúng tuyển, tôi từng thử hỏi bà có thể thưởng cho tôi một chiếc máy tính rẻ nhất không.

Bà nói cửa hàng của cậu đang thiếu vốn xoay vòng, bảo sau khi lên đại học tôi cứ tạm dùng ph òng máy. Vậy mà hôm sau, tôi lại thấy trên vòng bạn bè chiếc máy tính mới đặt trên bàn Tử Ngang, kèm dòng chữ “quà khởi động trước khi lên lớp của dì cả”.

Tôi không chất vấn, chỉ tự nhủ nhịn thêm vài năm nữa, đợi có thu nhập là ổn.

Nhưng rõ ràng bà đã hiểu sự im lặng của tôi thành sự công nhận.

Cảm giác phải cười làm lành, phải chứng minh bản thân xứng đáng được tiêu tiền ấy, tôi không muốn trải qua nữa.

Vì vậy khi điền nguyện vọng, tôi đã sớm tìm hiểu các vị trí vừa học vừa làm, cũng đã nộp đơn xin trợ cấp học tập.

Ba ngày sau, thấy tôi vẫn không cúi đầu, bà lại gửi thời hạn cuối cùng.

“Trước mười hai giờ đêm mai, hoặc là trả hết chín mươi tư nghìn bảy trăm tệ, hoặc là đến tận cửa dập đầu xin lỗi cả nhà cậu con.”

“Nếu hai cái đều không chọn, mẹ sẽ làm theo quy củ. Đừng trách mẹ không màng tình thân.”

Tôi không trả lời.

Thứ tình thân mà bà nói, từ trước đến giờ chỉ có trách nhiệm trói buộc tôi, chứ không có trách nhiệm bảo vệ tôi.

Ban đầu tôi tưởng cùng lắm bà thật sự cắt đứt sinh hoạt phí.

Không ngờ cuối tuần, khi tôi đi làm ca sáng ở cửa hàng tiện lợi, nhóm lớp đột nhiên nổ tung.

----------
Hướng dẫn nhanh cho các bạn mới ghé nhà Ghiền:
🌈 Bước 1: Ấn LAI truyện này nhé
💖 Bước 2: Điền mã truyện 893372 vào ô bình luận
Lưu ý là hãy bật TẤT CẢ BÌNH LUẬN để không bỏ sót l!nk nhé. Truyện sẽ tự mở FULL khi đủ 16 LAI🥺💕
Tên truyện: BÀI HỌC TỪ TÌNH THÂN
Tình trạng: Đã hoàn thành

893372

[FULL] Một tuần trước đám cưới, tôi đưa bố đến bệ nh vi ện của chồng sắp cưới để nội soi dạ dày không đau.Vậy mà bố lại ...
19/08/2026

[FULL] Một tuần trước đám cưới, tôi đưa bố đến bệ nh vi ện của chồng sắp cưới để nội soi dạ dày không đau.

Vậy mà bố lại dậy từ sáng sớm.

Nào là cạo râu, thay chiếc áo sơ mi trắng tinh, còn đi cả đôi giày mới.

Ông siết chặt phiếu khám trong tay, khẽ hỏi tôi:

“Nếu con rể bận thì thôi, không thể làm lỡ việc của nó được.”

Tôi vỗ nhẹ lên cánh tay ông:

“Bố yên tâm, con đã đặt lịch rồi, không làm lỡ việc của anh ấy đâu.”

Từ năm giờ sáng, bố nhịn đói chờ đến mười một giờ, đứng đến mức hai chân run rẩy.

Tôi nhắn tin cho Tạ Vân Thâm:

“Bố sắp không đứng nổi nữa rồi, còn mấy người nữa?”

Rất lâu sau anh mới trả lời:

“Cứ xếp hàng theo quy định.”

Chúng tôi lại chờ thêm một tiếng, mắt thấy sắp đến lượt mình.

Nhưng người được gọi vào lại là hai mẹ con vẫn luôn ngồi chờ ở đó.

Qua khe cửa, tôi nghe cô gái hỏi:

“Anh Thâm, hai người đang đứng ngoài cửa là ai vậy? Anh nhường lượt của họ cho em có ổn không?”

Tạ Vân Thâm đáp:

“Ổn, hai bố con họ khá quen với anh, dễ nói chuyện.”

Tôi cúi đầu nhìn tấm phiếu trong lòng bàn tay đã thấm đẫm mồ hôi của bố.

Năm xưa, học phí học y rồi học tiến sĩ của anh đều do bố tôi đóng.

Còn năm ngày nữa là chúng tôi kết hôn.

Vậy mà giờ anh lại nói chỉ khá quen với chúng tôi.

Tôi cuộn tấm phiếu lại, bỏ vào túi rồi dìu bố đi tìm quán ăn sáng gần nhất.

Vừa ngồi xuống, việc đầu tiên tôi làm là nhắn tin cho họ hàng, bạn bè:

“Đám cưới này hủy bỏ.”

Một tuần trước đám cưới, tôi đưa bố đến bệ nh vi ện của chồng sắp cưới để nội soi dạ dày không đau.

Vậy mà bố lại dậy từ sáng sớm.

Nào là cạo râu, thay chiếc áo sơ mi trắng tinh, còn đi cả đôi giày mới.

Ông siết chặt phiếu khám trong tay, khẽ hỏi tôi:

“Nếu con rể bận thì thôi, không thể làm lỡ việc của nó được.”

Tôi vỗ nhẹ lên cánh tay ông:

“Bố yên tâm, con đã đặt lịch rồi, không làm lỡ việc của anh ấy đâu.”

Từ năm giờ sáng, bố nhịn đói chờ đến mười một giờ, đứng đến mức hai chân run rẩy.

Tôi nhắn tin cho Tạ Vân Thâm:

“Bố sắp không đứng nổi nữa rồi, còn mấy người nữa?”

Rất lâu sau anh mới trả lời:

“Cứ xếp hàng theo quy định.”

Chúng tôi lại chờ thêm một tiếng, mắt thấy sắp đến lượt mình.

Nhưng người được gọi vào lại là hai mẹ con vẫn luôn ngồi chờ ở đó.

Qua khe cửa, tôi nghe cô gái hỏi:

“Anh Thâm, hai người đang đứng ngoài cửa là ai vậy? Anh nhường lượt của họ cho em có ổn không?”

Tạ Vân Thâm đáp:

“Ổn, hai bố con họ khá quen với anh, dễ nói chuyện.”

Tôi cúi đầu nhìn tấm phiếu trong lòng bàn tay đã thấm đẫm mồ hôi của bố.

Năm xưa, học phí học y rồi học tiến sĩ của anh đều do bố tôi đóng.

Còn năm ngày nữa là chúng tôi kết hôn.

Vậy mà giờ anh lại nói chỉ khá quen với chúng tôi.

Tôi cuộn tấm phiếu lại, bỏ vào túi rồi dìu bố đi tìm quán ăn sáng gần nhất.

Vừa ngồi xuống, việc đầu tiên tôi làm là nhắn tin cho họ hàng, bạn bè:

“Đám cưới này hủy bỏ.”

……

Bữa sáng ấy im lặng khác thường.

Bố vừa uống cháo vừa tận tình khuyên nhủ tôi:

“Chắc chắn Vân Thâm không cố ý đâu, đừng vì chút chuyện nhỏ này mà làm mất hòa khí.”

“Nghe bố, đám cưới cứ tiến hành như cũ.”

Tôi không đáp.

Chỉ gắp chiếc quẩy trong đĩa sang bát của ông.

Ở quê, bố tôi cũng có một quán ăn sáng. Khi trời còn chưa sáng, ông đã phải dậy nhào bột, ủ bột, gói bánh bao, hoành th ánh, vừa xay sữa đậu nành vừa chiên quẩy.

Tạ Vân Thâm nhận tiền học phí rất dứt khoát, nhưng chưa bao giờ hỏi tiền của bố tôi từ đâu mà có.

Những tờ năm đồng, mười đồng cùng từng đồng xu lẻ được chất đầy trong ngăn kéo, ám mùi dầu mỡ và vết bẩn.

Nhưng nhiều hơn những vết bẩn ấy là lớp chai dày cùng vô số vết bỏng trên tay bố.

Mỗi lần về nhà, tôi đều khuyên ông:

“Bố nghỉ ngơi đi.”

Ông nhấc khăn lau mồ hôi trên mặt, cười hiền hậu:

“Đợi bố dành đủ tiền trả trước mua nhà cho hai đứa rồi bố sẽ nghỉ.”

Đầu năm nay, ông liên tục kêu đau dạ dày.

Tôi bèn bàn với Tạ Vân Thâm xem có thể dùng suất dành cho người thân của anh để nội soi dạ dày cho bố tôi không.

Anh nghiêm khắc từ chối:

“Anh là bác sĩ trưởng khoa, sao có thể dẫn đầu chuyện đi cửa sau?”

Tôi nghĩ thấy cũng đúng.

Vì vậy, nhân dịp kết hôn lần này, tôi đã đặt lịch trước một tuần và còn nhắc Tạ Vân Thâm mấy lần.

Lần nào anh cũng không ngẩng đầu lên, chỉ nói:

“Biết rồi.”

Thì ra “biết rồi” không có nghĩa là đã ghi nhớ.

Cũng không có nghĩa là chắc chắn.

Chỉ là lời đáp qua loa vì anh không để tâm đến tôi.

Tôi đưa bố về nhà, sau đó đăng ký lại ở một bệ nh vi ện hạng ba khác.

Đến tận bảy giờ tối, Tạ Vân Thâm vẫn không gọi lấy một cuộc, cũng chẳng gửi một tin nhắn.

Anh không hề hỏi bố tôi đã nội soi dạ dày chưa.

Cũng không hỏi có muốn ra ngoài đi dạo không.

Tám giờ, đồ ăn tôi nấu đã nguội ngắt mà anh vẫn chưa về.

Tôi gọi điện cho anh, chuông chỉ reo hai giây đã bị cúp máy.

Tôi nhắn:

“Khi nào anh về?”

Anh không trả lời.

Tôi vừa cầm đũa định ăn thì bị bố ngăn lại.

“Chúng ta ăn trước không hay đâu, biết đâu Ngôn Thâm đang ph ẫu th uật……”

Dưới ánh đèn, lúc ông cười, mọi nếp nhăn đều dồn lại một chỗ, cùng mái tóc bạc trắng khiến tôi thấy vô cùng nhức mắt.

Tôi cố nén cảm giác chua xót, đặt đũa xuống.

Điện thoại vang lên một tiếng.

Là thông báo có bài đăng mới trên vòng bạn bè.

Tôi mở ra.

Đập vào mắt tôi là cảnh Tạ Vân Thâm cùng hai mẹ con kia giơ tay chữ V, cười rất tươi. Phía sau là một ph òng riêng sang trọng, bên cạnh còn có đồng nghiệp của anh cùng một bàn đầy thức ăn.

Một y tá quen biết nhắc tên tôi trong phần bình luận:

“Chị dâu, anh Thâm mời cô bạn thanh mai trúc mã ăn cơm, sao không thấy chị vậy?”

Tôi nhìn chằm chằm màn hình cho đến khi nó tắt hẳn mới gõ mấy chữ:

“Có lẽ tôi không xứng.”

Đặt điện thoại xuống, tôi gọi bố ăn cơm:

“Anh ấy mời đồng nghiệp ăn, chúng ta không cần chờ nữa.”

Bàn tay bố đặt trên bàn khựng lại, nhưng ông nhanh chóng nặn ra nụ cười an ủi tôi:

“Mời khách cũng là chuyện nên làm. Nó làm việc ở bệ nh vi ện thì luôn phải duy trì quan hệ, chúng ta không giúp được gì, chỉ có thể ủng hộ nó.”

Tôi im lặng ăn cơm.

Nhưng thức ăn nuốt vào miệng lại như chứa đầy mảnh thủy tinh, đâm đau đến tận tim.

Tôi còn chưa nhai được mấy miếng thì Tạ Vân Thâm gọi đến, giọng lạnh hơn cả dao:

“Xóa đi.”

Chương 2

Tôi siết chặt điện thoại, trốn vào ph òng ngủ.

“Vòng bạn bè của anh toàn người quen và đồng nghiệp. Em nói như vậy thì người khác sẽ nhìn Phán Phán thế nào? Cô ấy lớn lên cùng anh, mẹ cô ấy còn là mẹ nuôi của anh……”

Tôi ngắt lời:

“Vì cô ta nên anh đã cướp lượt mà bố con tôi xếp hàng chờ bốn tiếng sao?”

Đầu dây bên kia đột nhiên im bặt.

Như thể bị ai bóp nghẹt cổ.

“Bố em đứng đến mức toát mồ hôi lạnh, hai chân run rẩy, chỉ để nội soi dạ dày. Anh bắt chúng em xếp hàng theo quy định, còn họ vừa cắn hạt dưa vừa uống trà, chỉ qua đó đo huyết áp…… Rõ ràng một y tá là có thể làm được, tại sao anh nhất định phải cướp lượt của em?”

Dường như bị tôi hỏi đến nổi giận, giọng anh đột ngột cao lên:

“Bình thường bố em đứng hơn mười tiếng mỗi ngày, ngày nào chẳng đứng như vậy, sao hôm nay bỗng dưng lại yếu đuối thế?”

“Chỉ vì một lượt khám mà em làm ầm lên với anh như vậy sao? Em có cần nhỏ nhen đến thế không?”

“Nhỏ nhen? Nếu em nhỏ nhen thì đã không gọi anh về ăn cơm! Nhưng còn anh thì sao? Bố em đến đây, anh chưa từng đưa ông ra ngoài một lần, lại vội vàng đi làm con trai cho người khác, vừa đặt ph òng riêng vừa mời cơm……”

“Đủ rồi!”

Tạ Ngôn Thâm gào vào điện thoại đến lạc giọng:

“Tang Hạ! Nhìn bộ dạng hiện tại của em đi, thật khiến người khác buồn nôn. Nếu em còn cố tình gây sự thì đám cưới này không cần tổ chức nữa!”

Sau khi anh nói xong, tôi im lặng rất lâu.

Mãi đến khi cửa ph òng bị đẩy ra.

Nhìn thấy ánh mắt đau lòng của bố, tôi mới hoảng hốt cúp máy.

“Hạ Hạ, đừng cãi nhau với Ngôn Thâm. Dạ dày bố đã không đau nữa rồi, bố không sao.”

Để chứng minh, ông còn vỗ mạnh lên bụng mình.

Nhưng tôi biết, độ tuổi sáu mươi đến bảy mươi là giai đoạn có nguy cơ mắc un g th ư dạ dày cao.

Tháng trước, khi đến bệ nh vi ện đưa cơm cho Tạ Ngôn Thâm, tôi từng đi ngang qua một bệ nh nh ân chếcvì un g th ư dạ dày giai đoạn cuối.

Nhìn hình người được phủ trong tấm vải trắng ấy, tôi lập tức nghĩ đến bố, người vẫn luôn ăn uống thất thường và thường xuyên kêu đau dạ dày.

Tim tôi hoảng loạn như sắp nhảy ra ngoài.

Tạ Ngôn Thâm lại cười tôi vì quá quan tâm nên suy nghĩ rối loạn.

Nghĩ đến những chuyện này, tôi vội nặn ra nụ cười, giơ tay bảo đảm:

“Được rồi, con không cãi nhau với anh ấy nữa.”

“Ừ.”

“Khi nó về…… con hãy nói chuyện tử tế với nó.”

Nhìn sự mong đợi trong mắt ông, tôi siết chặt lòng bàn tay, khẽ đáp một tiếng:

“Vâng.”

Tôi vừa dứt lời thì cửa nhà mở ra.

Tạ Ngôn Thâm xách một đống đồ bước vào, phía sau chính là hai mẹ con kia.

Anh không nhìn bố tôi lấy một lần, chỉ cúi người lấy hai đôi dép bông mới trong tủ giày đưa cho họ.

Đến lúc ấy tôi mới hiểu.

Hôm qua tại sao anh lại giật đôi dép bông mới khỏi tay bố tôi.

Khi ấy anh nói:

“Người già bị hôi chân, cứ đi dép cũ đi, sau khi ông ấy về thì có thể vứt luôn.”

Lúc đó, bố tôi chỉ vừa đặt một chân vào nhà.

Vậy mà anh đã tính đến chuyện bảo ông rời đi.

Tôi vốn muốn tranh luận vài câu.

Nhưng bố kéo tay áo, ra hiệu bảo tôi im lặng.

Sau đó, ông xoa hai tay vào nhau, khom người, nhìn Tạ Ngôn Thâm rồi cười lấy lòng:

“Ngôn Thâm nói đúng, dép cũ tốt, thoải mái, chú thích đi dép cũ!”

“Đừng vì chút chuyện nhỏ này mà cãi nhau.”

Nghĩ đến những chuyện ấy, cả người tôi như bốc cháy.

Bố bất ngờ nắm lấy tay tôi.

Ông nắm rất chặt.

Chặt đến mức tôi không cần nhìn cũng hiểu ý ông.

Ông muốn tôi nhịn.

Tạ Vân Thâm dẫn hai người kia thay giày xong liền đứng thẳng người, nói:

“Tang Hạ, tối nay bảo bố em ra nhà nghỉ ở đi, trong nhà đông người, không đủ chỗ.”

“Bố em.”

Từ hôm qua đến giờ, anh vẫn luôn gọi như vậy.

Lúc nhận tiền từ bố tôi, anh gọi là chú Tang.

Bây giờ học hành thành tài, làm bác sĩ trưởng khoa rồi thì lại gọi là bố em.

Tôi không đáp, anh liền chỉ vào hai mẹ con kia để giới thiệu:

“Đây là mẹ nuôi của anh, còn em gái nuôi là Cố Phán.”

Tôi cố nén giận, gọi một tiếng:

“Mẹ nuôi, em gái nuôi.”

Mẹ Cố không đáp, trái lại còn vội bước lên, giáng thẳng một cái tát vào mặt tôi:

“Con khốn! Mày có biết xấ u hổ không?”

“Mày với con trai nuôi của tao đâu có thân, sao lại nhân lúc nó không có nhà mà tự tiện vào nhà chủ nhân?”

Chương 3

Tôi bị đánh đến sững sờ.

Ôm mặt một lúc lâu, tôi mới kịp phản ứng, định bước lên nói lý lẽ.

Tạ Ngôn Thâm lập tức xoay người chắn trước hai mẹ con họ:

“Tang Hạ! Mẹ nuôi nóng tính, bà ấy không cố ý đâu!”

Cố Phán trốn sau lưng anh, vẫn không chịu buông tha:

“Anh Thâm, anh đừng cản. Loại phụ nữ không biết xấ u hổ này đáng bị dạy dỗ!”

Mẹ Cố chỉ vào tôi, tiếp lời:

“Đúng vậy! Nếu thật sự thân thiết thì bữa cơm tối nay, sao con trai nuôi của tao không gọi mày? Tao nói cho mày biết, loại đàn bà trơ trẽn như mày tao gặp nhiều rồi!”

Bà ta vừa mắng vừa lao về phía tôi.

Tạ Ngôn Thâm chỉ ngăn tôi, lại mặc kệ hai mẹ con họ muốn làm gì thì làm.

Chỉ có bố tôi đứng chắn trước mặt tôi.

Trong lúc không để ý, một tiếng “bốp” vang lên, cái tát của mẹ Cố rơi thẳng xuống mặt ông.

Không khí im bặt trong vài giây.

Bố tôi không nổi giận, chỉ dùng đầu ngón tay lau vết má u nơi khóe miệng.

Sau đó ông mỉm cười với Tạ Ngôn Thâm:

“Không sao, đều là hiểu lầm. Bà thông gia nóng tính, chú có thể hiểu……”

Khi nói những lời này, tay ông vẫn siết chặt lấy tôi.

Như thể sợ tôi vì ông mà làm mọi chuyện ầm ĩ đến mức không thể vãn hồi.

Ông thường nói:

“Tạ Ngôn Thâm là người tài giỏi, dựa vào bản lĩnh của mình để đứng vững. Tuổi còn trẻ đã là bác sĩ ph ẫu th uật chính ở bệ nh vi ện hạng ba, ở bên nó con sẽ không phải chịu khổ.”

“Cả đời này bố không thể cho con một cuộc sống tốt, nhưng tìm được cho con một người đàn ông tốt cũng đáng rồi. Những chuyện nhỏ khác, không so đo được thì đừng so đo, chỉ cần con sống tốt là được.”

Vì vậy, ông hết lần này đến lần khác nhượng bộ, hết lần này đến lần khác nhẫn nhịn.

Nhìn thấy Tạ Ngôn Thâm đổ hết số dưa muối ông mang từ nơi cách đây mấy nghìn cây số vào thùng rác, ông chỉ xua tay nói không sao.

Biết Tạ Ngôn Thâm không muốn đưa sính lễ, ông chủ động lấy cuốn sổ tiết kiệm đã sờ đến sờn mép đưa cho tôi.

Ông nói đó là tiền hồi môn bố dành dụm cho tôi.

Ngay cả khi Tạ Ngôn Thâm không về quê cùng tôi, ông cũng tìm sẵn lý do thay anh:

“Ngôn Thâm bận rộn cả năm, chỉ có dịp Tết mới được nghỉ ngơi đôi chút. Đi đi về về quá mệt, chúng ta phải thông cảm cho người ta.”

Nhưng sự thông cảm của chúng tôi đổi lại chỉ là những lời nh ục mạ và cái tát.

Tạ Ngôn Thâm như vừa hoàn hồn, nắm lấy tay tôi nói:

“Tang Hạ! Em bình tĩnh một chút! Anh thay mẹ nuôi xin lỗi em, bà ấy chỉ quan tâm đến anh thôi!”

Rõ ràng tôi chưa làm gì cả.

Không đánh người, cũng không mắng chửi.

Vậy mà anh chỉ yêu cầu tôi bình tĩnh.

Nói xong, anh mới quay sang nhìn hai mẹ con nhà họ Cố:

----------
Cách đọc truyện full nhanh nhất:
🌈 Bước 1: Tặng cho Ghiền một cái LAI vào bài viết
💖 Bước 2: Nhập mã truyện -- 893606 -- là có l!nk đọc ngay thôi
Nhớ chọn TẤT CẢ BÌNH LUẬN để tìm lin nha. Đủ 16 LAI truyện sẽ tự mở FULL cho mọi người nhé🥺💕
Tên truyện: NHỮNG GIỌT NƯỚC MẮT TRƯỚC NGÀY CƯỚI
Tình trạng: Đã hoàn thành

893606

[FULL] Ba ngày sau sinh nhật bốn mươi mốt tuổi, tôi bị công ty tinh giản biên chế.Lý do viết rất uyển chuyển: điều chỉnh...
19/08/2026

[FULL] Ba ngày sau sinh nhật bốn mươi mốt tuổi, tôi bị công ty tinh giản biên chế.

Lý do viết rất uyển chuyển: điều chỉnh cơ cấu tổ chức.

Nói tiếng người thì chính là: cô già quá rồi, mời cút.

Tiền bồi thường thì lại khá sòng phẳng, một triệu ba trăm hai mươi nghìn tệ, chuyển khoản một lần.

Tôi nhìn chằm chằm tin nhắn ngân hàng rất lâu, đột nhiên thấy vô cùng châm biếm.

Mười sáu năm.

Tôi đem những năm tháng có thể thức khuya nhất, tinh lực có thể liều mạng nhất, cái đầu có thể làm ra việc nhất, ném hết vào công ty này.

Đổi lại là một tin nhắn, một con số, và câu nói khách sáo của bảo vệ: “Chị Chu, để tôi xách đồ giúp chị.”

Về đến nhà, tôi kể chuyện này cho chồng tôi, Trần Vân Phong.

Anh ta im lặng rất lâu.

Sau đó nói một câu khiến sống lưng tôi lạnh toát.

“Vừa hay. Đơn ly hôn anh đã soạn xong ba tháng rồi, em xem đi.”

… Mọi người nói xem, một người phụ nữ vừa bị công ty đá, về nhà lại bị chồng đá tiếp, chuyện này có tính là mua một tặng một không?

Chương 1

Ba ngày sau sinh nhật bốn mươi mốt tuổi, tôi bị công ty tinh giản biên chế.

Lý do viết rất uyển chuyển: điều chỉnh cơ cấu tổ chức.

Nói tiếng người thì chính là: cô già quá rồi, mời cút.

Tiền bồi thường thì lại khá sòng phẳng, một triệu ba trăm hai mươi nghìn tệ, chuyển khoản một lần.

Tôi nhìn chằm chằm tin nhắn ngân hàng rất lâu, đột nhiên thấy vô cùng châm biếm.

Mười sáu năm.

Tôi đem những năm tháng có thể thức khuya nhất, tinh lực có thể liều mạng nhất, cái đầu có thể làm ra việc nhất, ném hết vào công ty này.

Đổi lại là một tin nhắn, một con số, và câu nói khách sáo của bảo vệ: “Chị Chu, để tôi xách đồ giúp chị.”

Về đến nhà, tôi kể chuyện này cho chồng tôi, Trần Vân Phong.

Anh ta im lặng rất lâu.

Sau đó nói một câu khiến sống lưng tôi lạnh toát.

“Vừa hay. Đơn ly hôn anh đã soạn xong ba tháng rồi, em xem đi.”

… Mọi người nói xem, một người phụ nữ vừa bị công ty đá, về nhà lại bị chồng đá tiếp, chuyện này có tính là mua một tặng một không?

Tôi tưởng anh ta đang đùa.

Vợ chồng trung niên mà, lúc cãi nhau có lời cay nghiệt nào chưa từng nói đâu. Tháng trước anh ta còn nói “em mà không rửa bát nữa thì anh ném em ra ngoài”, tôi cũng đâu có coi là thật.

Nhưng vẻ mặt của Trần Vân Phong không giống đang đùa.

Anh ta lấy từ ngăn kéo dưới bàn trà ra một túi hồ sơ bằng giấy kraft, đường niêm phong còn chưa dán, rõ ràng là thường xuyên lấy ra xem.

“Em xem đi, các điều khoản anh đều đánh dấu rồi. Nhà thuộc về anh, xe thuộc về em. Tiền gửi chia đôi. Còn quyền nuôi Nguyệt Nguyệt…”

“Khoan đã.”

Tôi ngắt lời anh ta.

Đầu óc giống như bị ai đó cầm búa gõ một cái, ong ong vang lên.

“Trần Vân Phong, hôm nay em vừa bị sa thải, anh đã đưa cái này cho em xem?”

Anh ta thở dài, cái giọng điệu đó tôi quá quen rồi, giống hệt lúc bình thường anh ta nói “em xem em lại quên đổ rác rồi” vậy.

“Anh biết thời điểm không tốt lắm. Nhưng em nghĩ thử xem, em bốn mươi mốt rồi, ngành Internet này em còn tìm được công việc lương tương đương không? Tiền bồi thường một triệu ba trăm hai mươi nghìn nghe thì nhiều, nhưng thật sự tiêu thì chống đỡ chưa nổi hai năm.”

Anh ta đẩy túi hồ sơ về phía tôi.

“Anh phải suy nghĩ cho nửa đời sau của mình.”

Tôi nhìn chằm chằm túi giấy kraft đó.

Ba tháng.

Anh ta nói anh ta đã soạn ba tháng.

Nói cách khác, khi tôi vẫn còn thức dậy lúc sáu rưỡi mỗi sáng, chen chúc một tiếng trên tàu điện ngầm để đến công ty họp sáng, khi tôi vẫn còn tưởng gia đình này mọi thứ đều bình thường…

Chồng tôi đã lên kế hoạch làm thế nào để đá tôi ra khỏi nhà rồi.

“Anh… đã nghĩ kỹ từ lâu rồi?”

“Ừ.”

Anh ta gật đầu, vẻ mặt bình tĩnh đến mức khiến da đầu tôi tê dại.

“Ban đầu anh định đợi sau kỳ báo cáo cuối năm của em rồi nói, nhưng nếu công ty đã ra tay trước thì vừa hay, đỡ cho em lại kéo dài. Khuyết điểm lớn nhất của em chính là hay kéo dài.”

Tôi đột nhiên cảm thấy cổ họng nghẹn lại.

Không phải đau lòng.

Mà là hoang đường.

Một cảm giác hoang đường dâng lên từ lòng bàn chân.

Tôi muốn cười.

Mười sáu năm trước, khi tôi theo đuổi anh ta, anh ta nói: “Anh cảm thấy em rất có tiềm năng.”

Mười sáu năm sau, tiềm năng hết hạn, tôi thành món hàng quá đát.

“Được.”

Tôi cầm túi hồ sơ lên.

“Để em xem.”

Trần Vân Phong rõ ràng thở phào nhẹ nhõm, đi vào bếp rót cho mình một cốc nước. Thậm chí còn hỏi tôi một câu: “Em uống không?”

Mọi người thấy không.

Sắp ly hôn rồi, vẫn còn rót nước cho bạn.

Thật tử tế.

Thật tao nhã.

Thật ghê tởm.

Tôi mở thỏa thuận ra, xem từng trang một.

Càng xem càng thấy không ổn.

Nhà thuộc về anh ta, được, căn nhà đứng tên anh ta.

Xe thuộc về tôi, một chiếc Passat đã chạy sáu năm, sắp hết hạn đăng kiểm.

Tiền gửi chia đôi, tôi lật đến trang này thì sững lại.

Chia đôi.

Nhưng con số phía sau viết là: tiền gửi chung của gia đình bốn trăm bảy mươi nghìn tệ.

Đầu óc tôi xoay chuyển một chút.

Không đúng.

Cuối năm ngoái tôi từng kiểm tra, cộng tiền trong thẻ với sản phẩm tà i ch ính, ít nhất cũng có một triệu hai trăm nghìn.

“Trần Vân Phong.”

“Ừ?”

“Sao tiền gửi chỉ có bốn trăm bảy mươi nghìn?”

Anh ta bưng cốc nước đứng ở cửa bếp, sắc mặt không hề dao động.

“Đầu tư lỗ một ít, tiêu một ít. Sửa nhà, lớp năng khiếu của Nguyệt Nguyệt, tháng trước đổi sofa…”

Mỗi khoản anh ta đều nói rất nhẹ nhàng.

“Nếu em không tin, anh có thể in sao kê ngân hàng cho em xem.”

Tôi nhìn chằm chằm anh ta.

Anh ta uống một ngụm nước.

Tôi phát hiện một chi tiết.

Ốp điện thoại của anh ta đã đổi.

Tháng trước vẫn là một cái ốp trong suốt bình thường, bây giờ đổi thành mẫu liên danh của một thương hiệu xa xỉ. Tôi từng thấy ở trung tâm thương mại, hơn ba nghìn tệ.

Còn chiếc đồng hồ trên cổ tay anh ta, trước đây tôi chưa từng thấy.

Một người đàn ông nói trong nhà chỉ còn bốn trăm bảy mươi nghìn, trên cổ tay lại đeo chiếc đồng hồ tôi không nhận ra.

Tôi không nói gì.

Khép thỏa thuận lại.

“Để em suy nghĩ.”

Trần Vân Phong nhíu mày: “Em còn suy nghĩ cái gì? Loại chuyện này kéo dài không tốt cho ai cả.”

“Để em suy nghĩ.”

Tôi lặp lại một lần, đứng dậy đi vào ph òng làm việc.

Khoảnh khắc đóng cửa lại, tôi dựa vào cánh cửa đứng rất lâu.

Trong đầu lặp đi lặp lại chỉ có một ý nghĩ.

Bốn mươi mốt năm cuộc đời của tôi, Chu Mẫn, có phải đều sống uổng phí rồi không?

Chương 2

Đêm đó tôi không ngủ được.

Không phải vì bị sa thải. Nói thật, khoảnh khắc bị sa thải ngược lại còn có cảm giác được giải thoát. Mười sáu năm rồi, ngồi chiếc ghế đó đến mức tôi bị thoát vị đĩa đệm thắt lưng.

Không ngủ được là vì câu nói kia của Trần Vân Phong.

“Anh phải suy nghĩ cho nửa đời sau của mình.”

Dịch câu này ra chính là: em không nằm trong phạm vi suy nghĩ cho nửa đời sau của anh nữa.

Hai giờ sáng, tôi gửi WeChat cho Triệu Hiểu Đình.

“Hiểu Đình, quán ăn của cậu ngày mai có mở cửa không?”

Ba giây sau trả lời: “Mở. Nửa đêm không ngủ, tìm tớ làm gì? Chồng cậu cuối cùng cũng đuổi cậu ra khỏi nhà rồi à?”

Tôi: “… Gần như vậy.”

Triệu Hiểu Đình: “Mẹ kiếp, thật hay giả? Đến đây, trưa mai đến chỗ tớ, ph òng riêng để sẵn cho cậu, tớ tự xuống bếp.”

Trưa hôm sau, tôi ngồi trong ph òng riêng của quán ăn nhỏ cũ kỹ của Triệu Hiểu Đình.

Trên bàn bày bốn món một canh, cô ấy ngồi đối diện, ngậm tăm nhìn tôi.

“Nói đi. Rốt cuộc xảy ra chuyện gì?”

Tôi kể lại mọi chuyện từ đầu đến cuối.

Bị sa thải, một triệu ba trăm hai mươi nghìn, về nhà, đơn ly hôn, đã soạn từ ba tháng trước, tiền gửi chỉ còn bốn trăm bảy mươi nghìn.

Triệu Hiểu Đình nghe xong, tăm còn không ngậm nổi, rơi xuống bàn.

“Anh ta soạn ba tháng rồi?”

“Ừ.”

“Tiền gửi từ một triệu hai trăm nghìn biến thành bốn trăm bảy mươi nghìn?”

“Ừ.”

Triệu Hiểu Đình đập một cái lên bàn.

“Mẹ kiếp. Chu Mẫn, có phải đầu cậu bị cửa kẹp rồi không? Rõ ràng là chuyển dịch tài sản đấy! Anh ta vốn không phải mới nảy sinh ý định trong ba tháng này, ít nhất anh ta đã động vào tiền trước nửa năm rồi!”

Tôi bưng ly rư ợu, không nói gì.

Chuyện này không phải tôi không nghĩ tới.

Chỉ là nghĩ tới rồi còn ghê tởm hơn là không nghĩ tới.

Triệu Hiểu Đình càng nói càng hăng: “Tớ đã sớm nói anh ta không ổn, cậu còn không tin. Lần sinh nhật cậu năm ngoái, cậu còn nhớ không? Anh ta nói tăng ca nên không đến. Tớ vừa hay đi ngang qua cổng khu nhà hai người, nhìn thấy anh ta xách túi mua sắm xuống khỏi một chiếc xe. Chiếc xe đó…”

Cô ấy khựng lại.

“Xe gì?”

Triệu Hiểu Đình gãi đầu, giống như đang do dự có nên nói hay không.

“Porsche. Cayenne màu trắng.”

“…”

“Có thể là xe của bạn anh ta, tớ cũng không chắc.” Cô ấy bổ sung một câu, “Lúc đó tớ cũng không nghĩ nhiều, chỉ cảm thấy… thôi bỏ đi.”

Tôi không hỏi tiếp.

Không phải không muốn hỏi.

Mà là ở thời điểm này, nếu tôi cứ bám lấy những chuyện đó không buông, tôi thật sự sẽ trở thành kiểu phụ nữ trung niên vô dụng bị cắm sừng còn dây dưa không dứt.

Tôi không muốn thành kiểu người đó.

“Hiểu Đình.”

“Ừ?”

“Cậu nói thật đi, tuổi này của tớ còn tìm được việc không?”

Triệu Hiểu Đình nhìn tôi, hiếm khi không đùa.

“Mẫn Mẫn, cậu làm ở công ty đó mười sáu năm, từng làm quản lý dự án, từng dựng kiến trúc kỹ thuật, từng dẫn đội ba mươi người. Cậu cảm thấy cậu không tìm được việc à?”

“Ngành Internet không cần người trên ba mươi lăm.”

“Cái đó mẹ nó là viết cho sinh viên mới ra trường xem thôi. Người như cậu, người nên lo lắng không phải cậu, mà là đối thủ của cậu.”

Tôi cười khổ một tiếng.

Đối thủ.

Bây giờ tôi ngay cả một cuộc gọi phỏng vấn cũng không có, nói gì đến đối thủ.

Triệu Hiểu Đình rót cho tôi một ly rư ợu: “Cứ uống trước đi. Trời không sập được. Dù sao cậu còn có một triệu ba trăm hai mươi nghìn, có phải ngủ gầm cầu đâu. Trước tiên làm rõ chuyện ly hôn đã, chuyện tiền bạc đừng mơ hồ, tìm luật sư đi, cái gì cần tra thì tra.”

Tôi gật đầu.

Chiều hôm đó, sau khi rời quán ăn của Triệu Hiểu Đình, tôi ngồi trong chiếc Passat ở bãi đỗ xe ven đường, ngẩn người hai mươi phút.

Sau đó mở điện thoại, tìm số của một văn ph òng luật sư.

Còn chưa kịp gọi đi, một số lạ đã gọi đến trước.

“Xin chào, cho hỏi có phải cô Chu Mẫn không?”

“Là tôi.”

“Chào cô Chu, tôi là Lâm Sương, giám đốc nhân sự của Hoa Quân Technology. Mạo muội làm phiền, tôi muốn trao đổi với cô về một cơ hội hợp tác. Bây giờ cô có tiện không?”

Hoa Quân Technology.

Đối thủ cạnh tranh lớn nhất của công ty cũ tôi.

“… Sao chị biết tôi đã nghỉ việc?”

“Cô Chu, dự án ‘Tinh Kiều’ do cô chủ trì không phải bí mật trong ngành. Tin tức vừa truyền ra, phản ứng đầu tiên của CEO chúng tôi là hỏi tôi có thể liên hệ với cô không.”

Tôi im lặng ba giây.

“Tiện. Chị nói đi.”

Chương 3

Cuộc gọi với Lâm Sương kéo dài bốn mươi phút.

Giọng điệu của cô ấy chuyên nghiệp, thẳng thắn, không có một câu thừa.

“Cô Chu, tôi nói thẳng. Dự án ‘Triều Tịch’ mà Hoa Quân đang làm hiện nay có cùng hướng với ‘Tinh Kiều’ trước đây cô chủ trì ở tầng kiến trúc nền tảng. Đội ngũ của chúng tôi đã dựng hai năm, vẫn thiếu một người có kinh nghiệm toàn cục đứng ra dẫn dắt.”

“Lương năm bao nhiêu?”

Ngay cả tôi cũng không ngờ mình sẽ hỏi trực tiếp như vậy.

Có lẽ là bị câu “em bốn mươi mốt rồi còn tìm được công việc lương tương đương không” của Trần Vân Phong kích thích.

Lâm Sương cười một tiếng: “Lương năm cơ bản hai triệu tám trăm nghìn, cộng thêm chia lợi nhuận dự án, không giới hạn trần. Con số này cô có thể cân nhắc, chúng tôi không vội.”

Hai triệu tám trăm nghìn.

Tôi làm ở công ty cũ mười sáu năm, lương năm ngoái tính cả thưởng là sáu trăm hai mươi nghìn.

Hai triệu tám trăm nghìn.

Gấp bốn lần rưỡi công ty cũ.

“Cô Chu?”

“Tôi đây.”

“Nếu cô có hứng thú, CEO của chúng tôi muốn đích thân gặp cô một lần, trao đổi cụ thể về hướng dự án. Thời gian do cô quyết định.”

“Ngày mai tôi rảnh.”

Lại là kiểu trực tiếp buột miệng nói ra đó.

Sau khi cúp máy, tôi ngồi trong xe, tay hơi run.

Không phải kích động.

Mà là một cảm giác rất kỳ lạ, giống như bị người ta tát một cái, sau đó nói với bạn: tỉnh đi, cô không vô giá trị như cô tưởng đâu.

Tối hôm đó về đến nhà, Trần Vân Phong đang xem tivi trong ph òng khách.

Thấy tôi vào cửa, anh ta tắt tivi, ngồi thẳng dậy.

“Nghĩ kỹ chưa?”

Anh ta hỏi chuyện thỏa thuận ly hôn.

Tôi đặt chìa khóa lên tủ giày, thay dép.

“Vẫn đang suy nghĩ.”

----------
Cách lấy l!nk đọc truyện nhanh nhất nè:
✨ Bước 1: LAI bài viết này giúp Ghiền nhé các bạn
👌 Bước 2: Gõ͏ dãy số 893932 rồi vào đọc ngay thôi nào
Nếu chưa thấy linh thì hãy bật TẤT CẢ BÌNH LUẬN nha. Đủ 16 👍 truyện sẽ tự mở FULL nhé cả nhà🥺💕
Tên truyện: KHI CUỘC ĐỜI ĐỔ VỠ
Tình trạng: Đã hoàn thành

893932

Address

Ho Bo

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Ổ Mọt posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Business

Send a message to Ổ Mọt:

Shortcuts

Share