VividSnaps

VividSnaps Chụp không chỉ để đẹp – mà để nhớ, để cảm, để sống lại từng khoảnh khắc

28/02/2026
17/02/2026
23/10/2025

Một chút Huế

Chùa tịnh
01/07/2025

Chùa tịnh

Một chiều tại làng cổ
27/06/2025

Một chiều tại làng cổ

24/06/2025
Random Pics
24/06/2025

Random Pics

Thần tiên tỉ tỉ
24/06/2025

Thần tiên tỉ tỉ

Chiều thứ bảy, quán cà phê nhỏ nơi góc phố đông nghẹt người. Từng nhóm khách tíu tít trò chuyện, tiếng cười nói hòa cùng...
26/02/2025

Chiều thứ bảy, quán cà phê nhỏ nơi góc phố đông nghẹt người. Từng nhóm khách tíu tít trò chuyện, tiếng cười nói hòa cùng mùi hương cà phê mộc mạc. Tôi đang thả hồn vào cuốn sách cũ thì bỗng nghe tiếng bước chân vội vã. Một cô gái trẻ tuổi chừng hai mươi, mái tóc rối vì gió, đứng ngập ngừng trước quầy.

"Em xin lỗi... em quên mang ví rồi..." - giọng cô ngập ngừng, đôi tay lúng túng với chiếc điện thoại.

Anh chàng pha chế đang mải mê lau ly bỗng ngẩng lên. Đôi mắt anh ánh lên nụ cười ấm áp lạ thường. "Không sao cả, cứ ngồi xuống đi. Ly latte này tính là anh mời em. Lần sau nhớ mang ví là được."

Cô gái như không tin vào tai mình. Đôi mắt long lanh nhìn anh chàng pha chế rồi bật thành tiếng cảm ơn. Cô ngồi xuống góc bàn nhỏ, từng ngụm cà phê nóng hổi như truyền vào người thứ hơi ấm kỳ lạ.

Ba ngày sau, tôi lại thấy bóng hình ấy xuất hiện. Cô không chỉ trả tiền cho ly cà phê hôm trước, mà còn gọi thêm một đĩa bánh ngọt, nói là để ủng hộ quán. Anh chàng pha chế chỉ cười, không nói gì, nhưng trong ánh mắt ấy có gì đó rất ấm áp.

Giữa thành phố tấp nập này, đôi khi hạnh phúc chỉ đơn giản là ly cà phê được tặng, là nụ cười của người lạ, là niềm tin rằng lòng tốt luôn có cách quay trở lại, theo cách giản dị mà đẹp đẽ nhất.

Chiều mưa giăng giăng, thành phố chìm trong làn nước mỏng. Tôi dừng lại trước vạch đèn đỏ, mắt vô tình bắt gặp hình ảnh ...
26/02/2025

Chiều mưa giăng giăng, thành phố chìm trong làn nước mỏng. Tôi dừng lại trước vạch đèn đỏ, mắt vô tình bắt gặp hình ảnh một cậu bé chừng mười tuổi đang vội vã băng qua đường. Chiếc cặp sách ướt nhẹp ép chặt vào ngực như báu vật, bước chân nhỏ vội vã trên mặt đường lấp lánh ánh đèn.

Bỗng từ phía sau, một bóng người hiện ra. Người đàn ông trung niên với chiếc áo khoác sẫm màu vội giơ tay lên, khoác áo che đầu cho đứa trẻ. Mưa vẫn rơi, thấm ướt vai áo người đàn ông, nhưng ông chẳng màng. Cậu bé ngước lên, nụ cười bừng sáng trong màn mưa. Người đàn ông chỉ khẽ xua tay, cử chỉ nhẹ nhàng như lá rơi mùa thu.

Giữa phố phường tấp nập, giữa nhịp sống hối hả, khoảnh khắc ấy chợt lặng im. Tôi thấy lòng mình ấm lại. Cái ấm của tình người, của sự tử tế không cần đao to búa lớn, không cần hô hào rầm rộ. Nó đến nhẹ nhàng như hơi thở, tự nhiên như nhịp đập trái tim.

Chiều mưa vẫn thế, thành phố vẫn thế, nhưng lòng người đã khác. Bởi đâu đó giữa cuộc sống này, những điều tốt đẹp vẫn lặng lẽ hiện hữu, như ánh đèn le lói trong màn mưa, đủ để sưởi ấm những tâm hồn lạc giữa dòng đời vội vã.

Address

轿子雪山, Luquan Yi
Kunming
650000

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when VividSnaps posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Shortcuts

Share

Category