26/02/2025
Chiều mưa giăng giăng, thành phố chìm trong làn nước mỏng. Tôi dừng lại trước vạch đèn đỏ, mắt vô tình bắt gặp hình ảnh một cậu bé chừng mười tuổi đang vội vã băng qua đường. Chiếc cặp sách ướt nhẹp ép chặt vào ngực như báu vật, bước chân nhỏ vội vã trên mặt đường lấp lánh ánh đèn.
Bỗng từ phía sau, một bóng người hiện ra. Người đàn ông trung niên với chiếc áo khoác sẫm màu vội giơ tay lên, khoác áo che đầu cho đứa trẻ. Mưa vẫn rơi, thấm ướt vai áo người đàn ông, nhưng ông chẳng màng. Cậu bé ngước lên, nụ cười bừng sáng trong màn mưa. Người đàn ông chỉ khẽ xua tay, cử chỉ nhẹ nhàng như lá rơi mùa thu.
Giữa phố phường tấp nập, giữa nhịp sống hối hả, khoảnh khắc ấy chợt lặng im. Tôi thấy lòng mình ấm lại. Cái ấm của tình người, của sự tử tế không cần đao to búa lớn, không cần hô hào rầm rộ. Nó đến nhẹ nhàng như hơi thở, tự nhiên như nhịp đập trái tim.
Chiều mưa vẫn thế, thành phố vẫn thế, nhưng lòng người đã khác. Bởi đâu đó giữa cuộc sống này, những điều tốt đẹp vẫn lặng lẽ hiện hữu, như ánh đèn le lói trong màn mưa, đủ để sưởi ấm những tâm hồn lạc giữa dòng đời vội vã.