31/05/2026
Bạn chụp hình để làm gì?
Chơi hình được khoảng 5 năm, mình bắt đầu mê thích chụp hình và mong muốn đem về được nhiều tấm hình đẹp nhất: để đăng mạng xã hội khoe bạn bè; để lưu niệm, làm 1 bộ sưu tập cho chính cá nhân mình. Rồi 1 ngày kia, mình mở folder những chuyến đi của mấy năm trước đó, để ôn lại kỉ niệm, thì mình ngỡ ngàng khi nhìn mấy tấm hình…lạ hoắc nằm trong máy tính của chính mình! Mình có chụp mấy tấm này sao? Sao nhìn giống như 1 người nào khác đã lấy máy mình bấm nút chụp vậy? Đúng mà, đúng là địa điểm đã được lưu tên trong folder, EXIF đúng thiết bị mình chụp mà, nhưng mà sao nhìn nó không thân quen chút nào hết trơn? … Mình ngồi nghiệm 1 hồi thì mới vỡ lẽ: (những) lúc đó, cảnh đẹp quá, và, thay vì dừng lại, chậm lại 1 chút, để tận hưởng cái nắng đó, cái gió đó, cái mùi hương đó, cái màu trời đó, thì mình lại hoàn toàn bỏ qua hiện tại, mà nghĩ tới 1 tương lai: tương lai mà ở đó, hình mình up mạng xã hội: được nhiều người thả tim, nhiều người khen hình đẹp… Nếu mình đủ chánh niệm, mình đã sẽ ngưng lại và hòa mình với phút giây đó rồi. Chắc chắn, sau đó mình sẽ quên kỉ niệm này đi, vì lẽ não con người không được thiết kế để lưu nhiều kí ức vậy đâu, nhưng: mình chắc lúc đó mình sẽ sướng hơn là mình của lúc ngồi trên máy tính và ngắm lại khung cảnh qua màn hình: lạ lẫm và mất kết nối.
Rút kinh nghiệm cho chuyện này, mình bây giờ tới 1 địa điểm (mới) thì mình ngắm cảnh nhiều hơn, chiêm nghiệm nhiều hơn, cũng có khi là đầu óc trống rỗng trước cảnh đẹp của đất nước mình (xứ mình đẹp lắm phải hông mấy bồ?). Có những chuyến độc hành về, khi 2 vợ chồng mình cùng coi hình, bà xã hỏi Ụa sao lúc này xã chụp hình ít vậy, đã vậy còn chụp…xấu nữa! Mình…cười trừ và trả lời mình ngắm cảnh đủ rồi, giơ máy bấm đại đại mấy tấm chủ yếu lưu niệm thôi. Mình của bây giờ và sau này, chụp cho chính mình nhiều hơn là để được nhiều người công nhận. (đây cũng là lý do chính yếu mà mình đã có 1 quãng thời gian rất vui vẻ với em Fujifilm X-Half, tâm tình mình gởi ở https://www.youtube.com/playlist?list=PLTzgz4oS6iDS67wnMxxKGZ1uetgCTlUUE ). Cũng từ đó mà mình được thoát khỏi cái áp lực vô hình của chuyện đem hình đẹp về khoe hơn. Biên tới đây thì mình chợt nhớ tới thằng Phú giấu tên em mình. Nó sống low-key, nên ít đăng hình, có khi vậy cũng là 1 cái lợi, hen?
Mình của bây giờ và sau này: chụp ít hơn, và (thường) chụp có chánh niệm hơn. (Mình chụp chậm hơn, và ít hơn, mình có chia sẻ qua video review em Fujifilm X100V https://youtu.be/rjupS7pIVT0?si=_GsRh67DC6WPWfY_ ). Những lúc trước, khi giơ máy lên, mặc dù biết là tấm hình đó sẽ ra không như ý, nhưng mình vẫn ráng bấm đại cho xong. Thời đại kỹ thuật số mà, cần gì phải tiết kiệm như lúc chụp film? Bây giờ, giơ máy lên, ngưng 1 hồi mà mình không cảm được cái khoảnh khắc đó, mình sẽ thôi không chụp nữa, và buông máy xuống, dù là chụp cảnh hay chụp người. Tiến bối mình, anh Jos, có dạy khi giơ máy lên rồi, hãy nhẩm đếm từ 1 tới 5, rồi hẵng bấm nút chụp. Làm vậy sẽ khiến bạn chậm lại và có thêm thời gian phát hiện thêm những thứ khác ngoài chủ thể ra.
Vậy thì, bạn chụp hình để làm chi? Để lưu lại những cái đẹp giản đơn hàng ngày? Để lưu lại 1 thời thanh xuân của bạn hay ai đó, hay thậm chí là những lát cắt cuộc đời con bạn? Để đơn giản là thỏa cái sở thích nhìn cái máy đẹp, đưa máy lên, ngắm, và chụp, rồi về nhà xóa hình, như bạn Phúc, em mình? Để ghi lại những hàng đại thụ xanh rợp bóng mát, che phủ gần hết con đường Tôn Đức Thắng khu Bason, trước khi bị chặt đi, nhường chỗ cho cây cầu Bason, được mượn danh nghĩa là “phát triển kinh tế thì phải đánh đổi môi trường”?
Bạn chụp gì cũng được, tui chúc bạn luôn có nhiều tấm hình ý nghĩa nhất với bạn, và, đừng quên chậm lại 1 vài phút để tán thán vẻ hoa mỹ trước mắt bạn, trước khi bạn đóng khung nó vô máy hình và biến nó thành 1 phương tiện có tính lưu trữ dài lâu.
P/s: hữu duyên tặng bạn 1 bài hát hay của anh tui: https://music.youtube.com/watch?v=OWT1AGUfkv0&si=ChGU9qr85lw1FOSS
chấp phím