21Vinh

21Vinh Blog nhiếp ảnh, cuộc đời và nhiều thứ mình quan tâm.

Chụp street khó quábị đuổi lum la 😅🥲You know you'll get the shots not everyone's getting when you were forced out of the...
18/08/2026

Chụp street khó quá
bị đuổi lum la 😅🥲

You know you'll get the shots not everyone's getting when you were forced out of the march 😆

Fujifilm X-H2
lens Sigma 15 F1.4

Tết nguyên tiêu 2026
First Full Moon Festival

🎶 I see a red flower I want it painted greyKhi mà mình không cảm được màu sắc của tấm hình mình tính chụp thì mình chụp ...
18/08/2026

🎶 I see a red flower I want it painted grey

Khi mà mình không cảm được màu sắc của tấm hình mình tính chụp thì mình chụp thêm 1 tấm đơn sắc. Lóng rày bạn chụp được tấm BMW, ủa lộn B&W nào chưa?

Fujifilm X-E4, XF90 f/2
f/5.6 và f/8

Kinh nghiệm sau chuyến đi Sài gòn - Kê Gà - Đà Lạt:Mình mới kết thúc chuyến độc hành 800km, 4 đêm, chi phí tiết kiệm gần...
08/07/2026

Kinh nghiệm sau chuyến đi Sài gòn - Kê Gà - Đà Lạt:
Mình mới kết thúc chuyến độc hành 800km, 4 đêm, chi phí tiết kiệm gần như tối đa (2 triệu), và có vài chuyện mình muốn chia sẻ với mọi người:

0. Chuẩn bị trước khi đi: xăng, nhớt, đầy đủ, bánh xe bơm đủ căng, dây ràng đồ chắc chắn (sơ cua 1 sợi càng hay - khuyến khích xài lưới ràng đồ thay vì dây ràng đồ), áo khoác, ống tay (găng tay này không chỉ chống nắng mà còn cách nhiệt rất tốt - đợt mình đi đêm xuyên rừng, sương xuống nên lạnh run người, mà quên mang áo khoác, lấy đỡ ống tay mang vô thì người giữ được hơi ấm nhiều lắm), sơ cua 1 đôi vớ (hơi lạnh xâm nhập vô người bạn từ lòng bàn tay và lòng bàn chân: giữ cho 4 chỗ này ấm là toàn thân sẽ ấm hơn), thuốc D.E.P. (10 ngàn/hủ, điều trị ghẻ ngứa và phòng chống côn trùng đốt).
(xe mình đợt rồi đi 300km thì mình bị đau combo cổ - vai - gáy; sau khi mình gắn combo cốt & gù ghi-đông inox (trên 700gr) thì cảm giác rõ rệt là ghi-đông đầm hơn, và mình đi 800km cũng giảm đau tới 95% - hầu như không còn đau nữa)

1.
a. Đi đúng tốc độ quy định.
Đi đúng tốc độ quy định.
Đi đúng tốc độ quy định.
Đặc biệt gặp biển báo hiệu "Bắt đầu khu đông dân cư" (số hiệu R420) thì xe máy chạy tối đa 40km/h thôi (hộm bữa em bị bắn ở Đá ba chồng, em chạy 63km/h, tức là lố 23km/h, mà được mấy anh em CAGT du di cho tới 50km/h, tức là lố 13km/h, thành ra phạt có 900k thôi, hên ghê!)

b. mấy chỗ thường có bắn tốc độ: khu công nghiệp Nhơn trạch đá 3 chồng chỗ nào mà dân địa phương hay chạy...đúng chiều (ae đi ra quốc lộ cũng sẽ hay thấy dân địa phương họ hay chạy ngược chiều, lấn luôn lane xe máy đi đúng chiều)

2. Trên đường đi
a. đổ xăng E5. Nội thành SG thì có Comeco & PVOil. Đường tỉnh thì hên xui.

b. kiếm chợ địa phương mà lủi vô ăn . 1 phần ăn chỉ có tầm 15-25k. Trong khi vô mấy quán có bảng quảng cáo bự bự dọc quốc lộ thì bèo bèo cũng 30k.
Nên hỏi giá trước.
(ăn uống ở điểm đến cũng nên chọn quán dành cho dân địa phương)

c. 50km (hoặc 1 tiếng) chạy xe thì dừng nghỉ 10 phút. 100km (hoặc 2 tiếng) chạy xe thì dừng nghỉ 30 phút. Có thể kết hợp vô quán cafe võng tiếp nước + ngả lưng hoặc vô quán ăn nạp năng lượng.

3. Xuống biển (Kê Gà):
a. Mặc quần đùi lúc đi, tới nơi thì lấy quần đùi làm luôn quần tắm. Đỡ phải đem theo 1 món đồ.

b. Mang giày đi biển, hoặc xài luôn giày sandal khi lặn biển/đi vô mấy bãi có đá ngầm. Đá bén, dễ cắt chân -> chảy máu.

c. Tận hưởng, nhìn ngắm & tán dương vẻ đẹp thiên nhiên. Ngắm bằng mắt cho đã, chụp hình sau cũng được.

4. Chụp Milky way: https://www.youtube.com/watch?v=d8Qcbjx1AjQ

5. Lên núi (Đà Lạt + Lạc Dương):
a. hạn chế vượt khi đi đường đèo. Chừng nào tầm nhìn trước mặt vắng thiệt vắng thì hẵng xin vượt. Xe mình chỉ có 110cc thôi, không đủ lực để vượt nhanh, nên cứ thong thả mà chạy, đi chơi mà, gấp gáp gì, hơn thua lắm cũng dư được maximum 30 phút cuộc đời. Nên nhớ: game cuộc đời: kiếp này chỉ có 1 mạng.

b. Nếu mà xe (hơi) đằng sau bóp kèn mình liên tục, thì có thể không phải người ta muốn vượt, mà là mình bị...rớt đồ. Đây là lý do mình khuyến khích mọi người ràng đồ kĩ & nên xài lưới ràng đồ.

c. Nếu không thích đi off-road, bạn có thể bấm Google maps coi chỉ đường đi cho xe hơi, rồi mình đi bằng xe máy. Mình rớt nài (ngã xe) lần 1 ở cung đường từ Đà Lạt lên Bidoup.

d. hiking (không phải trekking): https://www.facebook.com/photo/?fbid=1083859173846927&set=a.512438380989012 trước khi (đi 1 mình) vô rừng nên:. mua thêm dữ liệu di động (mobile data), để hữu sự còn gọi (zalo) nhờ người cầu cứu (online) được.. chụp lại số đt khẩn cấp kiếm 1 khúc cây đủ dài để làm gậy hỗ trợ thấy chân nhớt nhớt nên nên mở giày ra kiểm tra liền. Có thể đó là máu của bạn, tuôn ra từ vết cắn của con vắt. chuẩn bị lương khô. Đợt này mình ngẫu hứng đi vô vườn quốc gia Bidoup, tới nơi lúc buổi trưa, đi thẳng xuống thác Thiên Thai luôn, hên sao gặp được 1 nhóm đồng bào đang nghỉ trưa, ăn cơm, nên mình xin họ được 1 củ khoai lang. Nhờ củ khoai mà mình đủ năng lượng đi vô được sâu hơn. gặp ngã ba, nên xin phép thần rừng xé 1 cái lá làm đổi để đánh dấu đường về. Trên đường đi, hãy xin thần rừng phù hộ cho mình đi tới nơi, về tới chốn.

e. Tận hưởng, nhìn ngắm & tán dương vẻ đẹp thiên nhiên. Ngắm bằng mắt cho đã, chụp hình sau cũng được.

f. Xe yếu thì hạn chế đi off-road. Lúc mình tới đầu đường vô thác Thiên Thai, mình thấy có vết bánh xe máy nên mình chạy xuống. Lúc xuống thì khá ổn, chạy tầm 200m tới được cái cầu treo thì mình bỏ xe lại, tiếp tục cuốc bộ gần 1km mới tới được thác. Tham quan thác xong, tới lúc về thì xe chỉ có 110cc, đường hơi trơn và dốc, nên mình bị rớt nài. Xe bị ngã 2 lần. Ở lần ngã cuối cùng, xe bị chết máy (đề không lên). Nhờ mình có mua data nên đã gọi cho số của Yamaha CMT8, mấy anh kĩ thuật viên đã gọi lại zalo cho mình để hỗ trợ online; và nhờ mình lưu số hot-line của thác nên đã gọi được nhờ 2 anh kiểm lâm chạy xe máy xuống... cứu bồ, và 2 anh bắt được bịnh xe đề máy không lên là tại bị gãy co xăng - theo lời của 1 anh kiểm lâm là: "Anh hên lắm mới xui được như vầy", vì xe mình ngã vô đúng phần chòi lên của 1 cái cây bị chặt dọc đường.

g. Nếu đi thăm bạn bè ở Đà Lạt, hãy kêu họ gởi luôn ghim địa chỉ, thay vì chỉ gởi địa chỉ. Số nhà ĐL lum la lắm.

h. Với mình, hồng treo gió là 1 món bị đẩy giá quá cao so với chất lượng vị giác mà nó mang lại.

i. Mùa mưa, đi Đà Lạt nên mua 1 cái áo lạnh-phao. Áo này chống nước nên bạn đi dưới mưa phùn thoải mái, và áo cách nhiệt rất tốt. Tốt tới nỗi mình tới Bidoup là buổi trưa, nóng quá nên phải cởi áo ra :v

P/s: khuyến khích đem theo tripod (mini) và 1 cục pin sơ-cua (secours) cho máy hình

26/06/2026

Biển dịu êm
1 minute of the soothing sea to slow down your doom-scroll

Cười trước đi đã! (Smile upfront - English below)Sau này mình (tự) học được 1 mẹo nhỏ để chụp hình người lạ: mình nhìn h...
24/06/2026

Cười trước đi đã! (Smile upfront - English below)

Sau này mình (tự) học được 1 mẹo nhỏ để chụp hình người lạ: mình nhìn họ (cho tới khi họ nhìn lại mình), cười và xin họ cho mình chụp hình. Nếu bạn hỏi thì bạn có 50% cơ hội chụp được người ta (với sự cho phép của họ). Nếu bạn không hỏi, cơ hội bạn chụp được là...?

Có những người cơ mặt họ cộc, hoặc họ đang đăm chiêu về 1 cái gì đó, nên thoạt đầu nhìn thì họ không vui (còn được gọi là RBF - resting bothered face). Nhưng mỗi lần mình bắt đầu câu chuyện bằng 1 nụ cười, tính lây lan của hành động tích cực này được thể hiện. Khuôn mặt người mẫu của mình bắt đầu giãn ra, họ cười theo mình, và (thường) đồng ý để mình chụp (sau khi mình thấy & khen những thứ hay ho họ mang trên người).

Mình áp dụng cách tiếp cận này với những người lạ vô tình mình lướt qua và nhìn họ hơi lâu hơn bình thường. Thường thì mình cười trước. Lâu lâu họ nhìn lại mình và cười trước. Đời cứ vậy mà vui hơn, mà đáng sống hơn. Mình cứ vậy mà hạnh phúc hơn, vì vẫn còn thấy đâu đó những điều đẹp đẽ nhỏ xíu xiu xung quanh cõi đời này.

---

Lately I've (self) learnt a skill about having a high percentage of successfully asking strangers for their photos: I smile upfront. A great sale mentor of mine (back when I was in hospitality industry) once said: if you ask, you already have 50% of them saying yes. If you don't, guess what, you'll have a big 0%. Zero. Percent. Game over. Period.

There's a term called RBF (resting b*tch face) when people are at their neutral expression and others may wonder if they're sad or O.K. (fun fact: OK is the abbreviation for "oll korrect" - all correct, we'll get to this in another post)). And that's an even greater way to start any conversation with a smile. Why? Because "People are contagious" - Evy Poumpouras. You affect them with a smile, a positive attitude, they will most likely to smile back at you, their facial expression will be (more) relaxed and proceed with you asking for their photographs (I also complimented one/some of their possession(s)).

I even apply this method to strangers who I've passed by for maybe 5 seconds top. We've smiled at each other and make the world a bit better, more peaceful, worth living in, and that's to me is more than enough.

Bạn chụp hình để làm gì?Chơi hình được khoảng 5 năm, mình bắt đầu mê thích chụp hình và mong muốn đem về được nhiều tấm ...
31/05/2026

Bạn chụp hình để làm gì?

Chơi hình được khoảng 5 năm, mình bắt đầu mê thích chụp hình và mong muốn đem về được nhiều tấm hình đẹp nhất: để đăng mạng xã hội khoe bạn bè; để lưu niệm, làm 1 bộ sưu tập cho chính cá nhân mình. Rồi 1 ngày kia, mình mở folder những chuyến đi của mấy năm trước đó, để ôn lại kỉ niệm, thì mình ngỡ ngàng khi nhìn mấy tấm hình…lạ hoắc nằm trong máy tính của chính mình! Mình có chụp mấy tấm này sao? Sao nhìn giống như 1 người nào khác đã lấy máy mình bấm nút chụp vậy? Đúng mà, đúng là địa điểm đã được lưu tên trong folder, EXIF đúng thiết bị mình chụp mà, nhưng mà sao nhìn nó không thân quen chút nào hết trơn? … Mình ngồi nghiệm 1 hồi thì mới vỡ lẽ: (những) lúc đó, cảnh đẹp quá, và, thay vì dừng lại, chậm lại 1 chút, để tận hưởng cái nắng đó, cái gió đó, cái mùi hương đó, cái màu trời đó, thì mình lại hoàn toàn bỏ qua hiện tại, mà nghĩ tới 1 tương lai: tương lai mà ở đó, hình mình up mạng xã hội: được nhiều người thả tim, nhiều người khen hình đẹp… Nếu mình đủ chánh niệm, mình đã sẽ ngưng lại và hòa mình với phút giây đó rồi. Chắc chắn, sau đó mình sẽ quên kỉ niệm này đi, vì lẽ não con người không được thiết kế để lưu nhiều kí ức vậy đâu, nhưng: mình chắc lúc đó mình sẽ sướng hơn là mình của lúc ngồi trên máy tính và ngắm lại khung cảnh qua màn hình: lạ lẫm và mất kết nối.

Rút kinh nghiệm cho chuyện này, mình bây giờ tới 1 địa điểm (mới) thì mình ngắm cảnh nhiều hơn, chiêm nghiệm nhiều hơn, cũng có khi là đầu óc trống rỗng trước cảnh đẹp của đất nước mình (xứ mình đẹp lắm phải hông mấy bồ?). Có những chuyến độc hành về, khi 2 vợ chồng mình cùng coi hình, bà xã hỏi Ụa sao lúc này xã chụp hình ít vậy, đã vậy còn chụp…xấu nữa! Mình…cười trừ và trả lời mình ngắm cảnh đủ rồi, giơ máy bấm đại đại mấy tấm chủ yếu lưu niệm thôi. Mình của bây giờ và sau này, chụp cho chính mình nhiều hơn là để được nhiều người công nhận. (đây cũng là lý do chính yếu mà mình đã có 1 quãng thời gian rất vui vẻ với em Fujifilm X-Half, tâm tình mình gởi ở https://www.youtube.com/playlist?list=PLTzgz4oS6iDS67wnMxxKGZ1uetgCTlUUE ). Cũng từ đó mà mình được thoát khỏi cái áp lực vô hình của chuyện đem hình đẹp về khoe hơn. Biên tới đây thì mình chợt nhớ tới thằng Phú giấu tên em mình. Nó sống low-key, nên ít đăng hình, có khi vậy cũng là 1 cái lợi, hen?

Mình của bây giờ và sau này: chụp ít hơn, và (thường) chụp có chánh niệm hơn. (Mình chụp chậm hơn, và ít hơn, mình có chia sẻ qua video review em Fujifilm X100V https://youtu.be/rjupS7pIVT0?si=_GsRh67DC6WPWfY_ ). Những lúc trước, khi giơ máy lên, mặc dù biết là tấm hình đó sẽ ra không như ý, nhưng mình vẫn ráng bấm đại cho xong. Thời đại kỹ thuật số mà, cần gì phải tiết kiệm như lúc chụp film? Bây giờ, giơ máy lên, ngưng 1 hồi mà mình không cảm được cái khoảnh khắc đó, mình sẽ thôi không chụp nữa, và buông máy xuống, dù là chụp cảnh hay chụp người. Tiến bối mình, anh Jos, có dạy khi giơ máy lên rồi, hãy nhẩm đếm từ 1 tới 5, rồi hẵng bấm nút chụp. Làm vậy sẽ khiến bạn chậm lại và có thêm thời gian phát hiện thêm những thứ khác ngoài chủ thể ra.

Vậy thì, bạn chụp hình để làm chi? Để lưu lại những cái đẹp giản đơn hàng ngày? Để lưu lại 1 thời thanh xuân của bạn hay ai đó, hay thậm chí là những lát cắt cuộc đời con bạn? Để đơn giản là thỏa cái sở thích nhìn cái máy đẹp, đưa máy lên, ngắm, và chụp, rồi về nhà xóa hình, như bạn Phúc, em mình? Để ghi lại những hàng đại thụ xanh rợp bóng mát, che phủ gần hết con đường Tôn Đức Thắng khu Bason, trước khi bị chặt đi, nhường chỗ cho cây cầu Bason, được mượn danh nghĩa là “phát triển kinh tế thì phải đánh đổi môi trường”?

Bạn chụp gì cũng được, tui chúc bạn luôn có nhiều tấm hình ý nghĩa nhất với bạn, và, đừng quên chậm lại 1 vài phút để tán thán vẻ hoa mỹ trước mắt bạn, trước khi bạn đóng khung nó vô máy hình và biến nó thành 1 phương tiện có tính lưu trữ dài lâu.

P/s: hữu duyên tặng bạn 1 bài hát hay của anh tui: https://music.youtube.com/watch?v=OWT1AGUfkv0&si=ChGU9qr85lw1FOSS

chấp phím

Buông, pick your battle(s), nghiện khổ và…Mình mới chọn buông.Buông 1 thằng bạn thân 3 chục năm.Buông 1 đứa đệ tử mà mìn...
24/05/2026

Buông, pick your battle(s), nghiện khổ và…

Mình mới chọn buông.

Buông 1 thằng bạn thân 3 chục năm.

Buông 1 đứa đệ tử mà mình nghĩ mình có thể thay đổi thói quen sống của nó, chuyển qua lành mạnh hơn.

Buông 1 đứa em xã hội mà mình nghĩ mình cứu được nó.



Bài này viết cho những tâm sự ngổn ngang và dở dang, cứ chất chứa trong lòng.

Dạo sau này, mình buông bỏ dễ hơn. Những cái gì thuộc về mình thì nó sẽ là của mình. Mình...bớt cưỡng cầu hơn trước. Có những mối quan hệ tốt nhất là nên dừng lại. Duyên tới, nên quý. Duyên hết, nên buông, là vậy. Thậm chí, mình có thể dự đoán trước có những vị khách, và mình, cả 2 không tới được với nhau, chỉ sau vài câu chat. Mà chẳng thà là vậy. Tương tự, thiền ngữ Ấn Độ nói về duyên phận và sự chấp nhận, có 4 câu sau:

“Bất kể bạn gặp ai, đó đều là người bạn cần gặp.”

“Bất kể xảy ra chuyện gì, đó đều là chuyện nhất định phải xảy ra.”

“Bất cứ chuyện gì bắt đầu, đều là đúng thời điểm.”

“Khi sự việc kết thúc, nó đã kết thúc.”

Mình học được cách chấp nhận, và buông bỏ nhiều hơn. Nói buồn, thì cũng có 1 chút, nhưng dần dà mình tập cho mình không còn bận lòng với những chuyện như vậy nữa. Lỗi của ai, không còn quan trọng nữa, quan trọng là mình bước tiếp sau sự việc đó, an yên và không còn vướng bận.

Vì, suy cho cùng, nói rộng ra 1 chút, thì nghiệp ai người đó lãnh. Đôi khi mình nhúng tay vô là mình lãnh nghiệp của người ta. Thiệt sự thì mình luôn muốn tốt cho người khác. Chắc là cái gốc hospitality của mình (mình bắt đầu đi làm (ngành nhà hàng-khách sạn) từ năm 16 tuổi), luôn đặt khách/đối phương lên trước hết, làm mình cư xử như cách mình cư xử với mọi người bây giờ. Đức Phật hổng phải đã dạy tụi mình nên từ bi hay sao, vậy thì tại sao chuyện mình muốn người khác tốt hơn lại là dính vô nghiệp của người ta vậy ta? Mình sẽ nghiên cứu sâu hơn về chuyện này, mình nghĩ mình chưa tinh thông được khoản này.

Mà, lại thôi, giáo đa thành oán, mình mong muốn tốt cho người ta nhưng CHƯA CHẮC người ta cần cái tốt đó, vì người ta vẫn đang thỏa hiệp với những cái (khó chịu) mà người ta đang sống, người ta vẫn thấy ổn đó thôi, thì cái lòng tốt của mình dần dà nó biến thái thành 1 cái gọi là Lòng tốt đáng ghét. Nên thôi, giờ chắc mình cũng sẽ bớt khuyên nhủ người ta lại, lần 1, lần 2, được thì OK, không thì thôi, duyên nó tới đó, mình đã khởi duyên lên rồi, đặng hay không đặng…tùy duyên vậy. Thay đổi chính mình là thần thánh, thay đổi người khác là thần kinh, câu này chí lý quá trời. Thậm chí gần 1 năm rưỡi nay, mình còn chưa thiết lập lại được thói quen ngủ đủ 8 tiếng 1 đêm, thì nói gì chuyện đi khuyên được người khác. (cái chuyện này nó khó ở chỗ là mình lớn rồi, ba mẹ không còn ở bên để nhắc nhở mình nữa, nên mình phải tự parent chính mình. Phải tự thiết lập kỉ luật là vậy. Và, phải làm cái chuyện đó 1 tháng, thì nó mới hình thành thói quen được)

Nên, từ giờ, mình sẽ chọn đúng cuộc chiến mà hao hơi tổn sức, cho nó đáng (pick your battles). Thằng em xh của mình cũng vậy. Nó than là nó hết lòng với anh em, cuối cùng cái nó nhận được không như nó mong muốn, nên nó thất vọng… Để rồi...nó cũng hứa với mình 1 chuyện, và lần này, tới lượt nó làm mình thất vọng... Mình cũng từng bị vậy, kiểu dành nhiều thời gian tham vấn khách (hay nhiều năng lượng cho 1 người nào đó), nhưng mà mình đâu biết là trong lòng người ta đã quyết rồi, thì những lời của mình nó thành dư thừa (nếu nó không đúng ý của người ta). Nên giờ mình cũng sẽ cân nhắc hơn chuyện xài năng lượng của mình. Mình sẽ chỉ đưa ra lời khuyên trên trang cá nhân, hoặc cho những bạn thiệt sự cần lời khuyên (chắc mình sẽ học cách đọc vị người đối diện nhiều hơn, tinh tế hơn trong chuyện dò tâm ý của người ta), chứ sẽ không phải lúc nào cũng nói những ý nghĩ đang ở trong đầu mình, những gì mình nghĩ là sẽ có ích cho đối phương nữa.

Về chuyện nghiện khổ, mình đang chứng kiến nhiều người như vậy lắm, từ người thân cho tới người lạ, nhưng mà…nói không có vô, thì…giờ thôi chứ sao giờ (nghiệp ai nấy lãnh, nghe nó vô cảm, nhưng mà…còn cách nào nữa đâu). Biên tới đây thì mình nhớ tới cuốn Hạnh phúc không mọc trên cây. Ngẫm lại thì thấy cách tác giả trình bày cũng có nội dung tương tự lời Phật dạy về tứ diệu đế vậy đó, đại khái là bạn phải nhận ra bạn đang chịu khổ đau, và bạn bị nghiện cái này (nó có thiệt đó, là nghiện khổ đó, có đợt mình có coi 1 video giải thích 1 cách khoa học về cái nghiện này, quên mất tiêu video tên gì rồi, đại ý là con người mình tự sản sinh ra 1 hormone hay cái gì đó để thích nghi với cái khổ này, và mình ghiền tới mức không dứt ra được), và cái chuyện bạn nhận ra được nó thôi là chưa đủ, phải biết diệt nó để thoát ra khỏi khổ đau nữa, để nhảy ra khỏi cái vòng lặp lẩn quẩn mà bạn cứ tiếp tục hành xử như vậy. Bạn, bằng cách sống theo quán tính này, cứ tự làm khổ bản thân, và đôi khi (ảnh hưởng tới) người thân. Thì…thiệt sự theo mình chỉ có 1 cách. Đó là thay đổi phải xảy ra từ bên trong bạn. Bạn, chính bạn, phải là người làm chuyện đó. Bạn nhớ câu ở trên không? “Thay đổi chính mình là thần thánh, thay đổi người khác là thần kinh”.

(biên thêm 1 chút về sách HPKMTC: đây là bước đệm đầu tiên thay đổi phần đời còn lại của mình, và mình rất biết ơn bà xã mình đã giới thiệu sách, cũng như tác giả Trần Hữu Đức đã viết sách; mình luôn giới thiệu sách này với những người cần/có liên quan tới chủ đề trong sách viết. Mình làm quen với thói quen đọc sách ở tuổi 3x bằng cuốn này; trước đó mình chỉ sống theo quán tính: đi làm, đi chơi, cứ vậy lặp lại, mà bỏ qua khâu phát triển bản thân, định hướng con đường những năm sau này của bản thân, hay thậm chí là tự chăm sóc bản thân. Mình ở những năm U30, không hẳn là bị chênh vênh, mà là chưa tìm ra cho mình con đường/cái đạo của mình, nên khi đọc được cuốn sách này, mình mừng và biết ơn dữ lắm. Có thể nói là đúng sách, đúng thời điểm (như 4 câu thiền ngữ có nói). Mình nghĩ ở tuổi U30 thì cần nhất là 1 mentor: 1 người định hướng cho bạn, ở tất cả những lĩnh vực, có người kêu là life coach, thiệt ra kêu gì cũng được, nhưng quan trọng nhất là làm sao để bạn tìm được 1 người thầy như vậy. Mà, thiệt ra quan trọng hay không cũng không quan trọng lắm đâu, vì nếu kiếp này không tìm được người thầy đó, không thành tựu gì lớn lao, thì cũng hay vui chơi ở đây, bây giờ, trên hành tinh duy nhất có sự sống, trong bán kính rất rất xa trong vũ trụ rộng thênh thang này. Không tìm được người thầy lớn thiệt sự thì bạn học ở đâu cũng được mà, kiến thức bây giờ ở khắp nơi, học người này 1 chút, người kia 1 chút, học ở sách 1 chút, học trên mạng 1 chút, học từ những cuộc hội thoại (bất ngờ mà hữu duyên) 1 chút, cứ vậy mà góp nhặt mỗi ngày 1 chút thôi, mình bảo đảm với bạn, khi bạn quay lại nhìn và so sánh bạn của mấy năm trước, bạn sẽ thấy 1 sự thay đổi rất lớn. Bạn vẫn là bạn, nhưng dày dạn kinh nghiệm hơn, từ ái hơn, chậm rãi hơn v.v.. theo chiều hướng tích cực hơn, mình chắc chắn như vậy. Không tìm được người thầy đó, hoặc giả bạn đủ kiến thức và vững chãi rồi, thì tại sao bạn không tự tin bạn là người thầy lớn nhất và xịn nhất của bạn, cũng như là người học trò xịn nhất của chính mình, hen?

Nói dông nói dài 1 hồi lạc đề mất tiêu rồi, quay lại ý chính của sách HPKMTC he, đại loại là tác phẩm nói về 1 người sắp chết, đi tìm lại chính mình, để tận hưởng và biết quý những điều nhỏ nhặt nhất mà mọi ngày ổng coi thường/coi là nghiễm nhiên. Học cách biết ơn những điều nhỏ nhoi đó, để trân quý cuộc sống hơn. Sau đó là bài tập nhận diện khổ đau, và các phương thức diệt trừ khổ đau, cùng các bài tập thiền/chánh niệm/thư giãn mà độc giả có thể thực hành.)

Biên bậy bạ, vẩn vơ, ý tứ bay lum la trong đầu, dưới cái thời tiết hầm hập của Sài gòn, tháng 5/2026. Mình mới từ Nha trang về, ra đó trời dịu mát hơn SG nhiều. Vậy mà lúc mình mới ra NT, tán gẫu với dân NT thì họ than mấy bữa đó trời nóng dữ lắm luôn. Chỉ có mình và những người SG khác ra NT thì lại mới biết quý cái thời tiết ở ngoải. Đúng là chỉ khi bạn kinh qua 1 thứ tệ thì bạn mới biết quý 1 thứ…chưa tệ lắm, ha?

Sometimes when you slow down, you'll end up with creative shot like this right one. There's this small statue of Buddha ...
18/03/2026

Sometimes when you slow down, you'll end up with creative shot like this right one.
There's this small statue of Buddha inside a bus. I've tried to capture the whole statue, making the reflection of the tree cover him whole.
Then it came to me: why not having him laying in the sky, as mighty as he is. I lower the angle of the camera and Voila, there comes my favorite shot of the walk around Thanh Da Residential Area with my gang.

Taken by Fujifilm X-half. 1 exposure. Halation filter.
Saigon, March 2026.

Nếu em không phải 1 giấc mơ...Liên hệ 21Vinh để làm 1 bộ hình lưu giữ thanh xuân, các nàng ơi!
14/01/2026

Nếu em không phải 1 giấc mơ...

Liên hệ 21Vinh để làm 1 bộ hình lưu giữ thanh xuân, các nàng ơi!

"chiếc cúp trong lòng người hâm mộ là chiếc cúp quý giá nhất" 🐧😙😙😙😙
29/12/2025

"chiếc cúp trong lòng người hâm mộ là chiếc cúp quý giá nhất" 🐧😙😙😙😙

Address

Rummera
Binh Thanh

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when 21Vinh posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Shortcuts

Share