19/05/2026
Cát Tiên có gì?
Tôi và team vừa tham gia làm nhiếp ảnh gia tại Cát Tiên Jungle Path 2026. Một đường chạy xuyên lõi rừng. Đẹp, hoang sơ, nhiều cảm xúc. Nhưng cũng đỏng đảnh và khó chiều đúng kiểu rừng.
Sáng sớm mưa lớn. Sương mây lãng đãng, trời mát nhẹ. Nhìn thì nên thơ. Đến khi nắng lên thì đúng nghĩa há mồm. Bản thân tôi đang chịu nắng Hà Nội mà vào đây vẫn sốc như thường.
Mưa, rừng ẩm ướt, côn trùng thì nhiều vô kể. Từ vắt, dĩn cho tới hàng ngàn chú ong ruồi. Chạy, di chuyển nhanh thì không sao. Nhưng hễ ngồi xuống là ôi thôi.
Có kinh nghiệm rồi mà tôi vẫn chủ quan. Y như rằng chân nở hoa vì vắt. Tôi chụp 2light nên còn được di chuyển liên tục. Những anh em phải ngồi bám chỗ chắc thấm hơn nhiều. Hàng ngàn con ong ruồi, muỗi, dĩn bu kín, hút từng giọt mồ hôi.
Tôi chỉ biết cười trừ rồi động viên anh em đúng một câu:
“Rừng là nhà của chúng. Chúng ta vào nhà người ta thì phải biết thích nghi.”
Người ta hay nói tới “tắm rừng”. Nhưng ở Cát Tiên hôm đó, nhiều anh em chúng tôi còn được thêm món “tắm nắng”. Cậu em team video chạy quay clip cho từng khách, mồ hôi ướt như tắm. Tôi đi ngang qua, thấy cậu đứng giữa nắng, tiện tay bấm một kiểu hình rồi trêu:
“Đúng nghĩa tắm nắng luôn.”
Nói vui vậy thôi, chứ đường đua này ai cũng vất vả. Runner vất vả. BTC vất vả. Anh em media cũng vất vả. Có mặt ở đây, đi hết phần việc của mình, đã là một thành công và xứng đáng được vinh danh.
Trong bộ ảnh lần này, tôi cũng rất thích một tấm có thông điệp của Coolmate - nhà tài trợ của giải:
“Chỉ để lại những dấu chân.”
Một câu ngắn, nhưng rất hợp với Cát Tiên. Vào rừng, đi qua rừng, tận hưởng rừng, rồi để rừng lại nguyên vẹn như nó vốn có. Con người chỉ nên mang về mồ hôi, ký ức, vài vết vắt cắn, những bức ảnh và một chút lặng im trong lòng.
Rừng bao đời vẫn vậy. Khắc nghiệt, ẩm ướt, hoang sơ và đẹp theo cách của nó. Chúng ta, những kẻ thành thị, muốn hưởng cảnh đẹp và không khí trong lành thì phải đánh đổi. Muốn bình an thì phải chấp nhận sự khác biệt.
Cũng giống như mùa nắng mà lao vào đường chạy vậy. Người ngoài bảo điên. Vâng, chính cái sự điên đó đánh đổi cho chúng ta những khung cảnh mà người ngồi điều hòa không bao giờ thấy.
Các bạn chạy, tận hưởng những giọt mồ hôi và làn khí trong lành. Còn chúng tôi say đắm với những khung hình. Ảnh đã chụp mất công thì hậu kỳ không thể qua loa.
Hãy nhìn và hồi tưởng.
Rừng bao đời vẫn vậy. Dấu chân rồi sẽ mờ đi. Nhưng ảnh thì còn lưu giữ mãi.
Hãy tận hưởng...
Biết ơn!