20/10/2025
NHÂN LỄ 20/10, NÓI VỀ SỰ CHÂN THÀNH TRONG TÌNH YÊU & NHIẾP ẢNH
——
*Lại suýt nữa quên mất ngày 20/10 mọi người ạ!
Cũng giống như mọi ngày lễ đặc biệt khác, dường như việc sao nhãng về những dịp này đã trở thành một điều bình thường ở một người lớn lên với việc không ăn mừng chúng.
Và bởi mình đã quen với việc đón nhận ngày này như mọi ngày khác (Thậm chí còn quên ngày sinh nhật cho tới khi Vietcombank nhắn tin chúc mừng), nên những hành động người ta cho là "THỂ HIỆN SỰ QUAN TÂM & YÊU THƯƠNG" như “viết thật dài”, “tặng hoa đỏ thắm” thực sự khiến mình thấy "sượng" để làm.
Vậy, nếu mình không thể hiện sự sốt sắng và quan tâm trong những dịp đặc biệt có phải là một điều sai trái (vô tâm) chỉ vì nó trái với kỳ vọng của mọi người, của xã hội?
Và nếu mình cố gắng tỏ ra nhiệt thành, liệu nó có khiến bản thân trở nên giả tạo?
1. YÊU CHÂN THÀNH THÌ CHẲNG CẦN BÁM VÍU
Nếu người ta yêu nhau thật lòng, thì mọi ngày đều trao cho nhau tình cảm, sự tôn trọng, và sự tự do. Người ta sẽ không đợi tới ngày đặc biệt để bù đắp hay tô vẽ tấm lòng của mình, hoặc kỳ vọng vào ngày này để được nhận một thứ gì đó.
Kỳ vọng nhiều thì thất vọng cũng lớn, thậm chí đồng hoá trải nghiệm của sự kiện này với toàn bộ những trải nghiệm đã vun đắp nên mối quan hệ: Những biểu hiện đời thường bị xem nhẹ và phủ định chỉ bởi ngày kỷ niệm thiếu trọn vẹn như đã kỳ vọng.
Tuy nhiên, đối với những người yêu thương và quan tâm thật lòng, dịp này cũng là cơ hội để yêu nhiều hơn thế. Hàng ngày yêu rồi, thì dịp này lại yêu nhiều hơn: Có một cái cớ để yêu một cách mới mẻ và mãnh liệt hơn.
Thì ra, vấn đề không phải HƯỞNG ỨNG hay QUAY LƯNG với các ngày lễ, mà là “mình có chân thành trong cách bày tỏ hay không?”
Nếu tôi yêu em, tôi sẽ yêu em mỗi ngày, tôi không tô vẽ, và cũng không kỳ vọng em sẽ đem đến điều gì cho tôi: Em là tình yêu, chứ không phải một món đồ trang sức. Tôi cũng vậy.
2. CÁI THẬT
Tương tự thế, khi nói về nhiếp ảnh, mình luôn nêu cao tinh thần chân thành (Cái thật). Tạo dáng mà không khéo, kết nối mà không sâu, thì cảm xúc chẳng thể “thật”, và rồi rất dễ rơi vào trạng thái “sượng”.
Để khơi dậy được cái “SỰ THẬT” thì ngoài những yếu tố kĩ thuật và cái “KHIẾU” nắm bắt khoảnh khắc, thì còn bao nhiêu yếu tố bên ngoài…
Người chụp ảnh còn phải tìm hiểu về tâm lý học, giao tiếp, phong tục, tập quán, lĩnh vực chuyên môn,… để hiểu và kết nối với người khác. Ví dụ, nếu không hiểu về “tính nam” - “tính nữ” thì sao biết nên gợi ý động tác của chủ thể cho phù hợp (Mạnh mẽ/mong manh, Hạnh phúc/thất vọng,…)?
Tất cả kiến thức và kinh nghiệm ấy có chung mục đích là hướng tới “CÂU CHUYỆN THẬT”, tức là không có sự méo mó, xuyên tạc, làm màu,… Ví như việc chụp trong KHÔNG GIAN ĐÌNH, CHÙA mà ăn mặc HỞ HANG TÁO BẠO, hay thậm chí mặc NHẦM TRANG PHỤC của một nền văn hoá khác…
3. LỰA CHỌN VẺ ĐẸP HÌNH THỨC (ẢO) HAY SỰ THẬT PHƠI BÀY?
Thị trường phổ thông chủ yếu hiểu ảnh đẹp qua HÌNH THỨC ẢNH SÁNG SỦA, NỊNH MẮT. Bởi chạy theo sự đẹp ấy, nhiều người đã xa rời cái “thật”: Bằng mọi giá phải chỉnh sửa chân dài, mặt sáng bóng, cằm nhọn, môi xinh… Bởi vậy, yếu tố khoảnh khắc và câu chuyện ắt bị xem nhẹ đi.
Nếu tư duy về “cái đẹp” như vậy (chỉ về hình thức), ta đâu nhất thiết phải thuê một người dùng máy ảnh chuyên nghiệp? Camera điện thoại đã rất nét và các công cụ AI đã chỉnh sửa rất tốt (ghép khung cảnh ảo vào hình, chỉnh sửa mặt ảo như đại phẫu thuật), đâu cần chụp những tấm hình chỉ để rồi chúng sẽ được chỉnh sửa thật khác?
Còn nếu tư duy về “sự thật”, người chụp ảnh đã cố gắng tạo điều kiện để chủ thể thoải mái là chính họ hay chưa? Người khách hàng cũng nên tự hỏi “mình tìm đến những trải nghiệm, cảm xúc thật”, hay chỉ là “một tấm hình đẹp về hình thức (tiêu chuẩn) mà người thợ nào cũng chụp được”?
Ảnh đẹp mà không thật thì cũng sớm quên, nhưng khoảnh khắc thật sẽ kể một câu chuyện thật mà người ta còn muốn tìm về.
Tình yêu cũng vậy, không chân thành mà cứ che đậy bằng hình thức thì cũng nhạt nhoà, chán nản, mệt mỏi, và...
GIẢ TẠO.