Olympus Om30

Olympus Om30 Tôi là người kể chuyện, xoay quanh những bức ảnh film mà mình chụp được. Như một cách lưu lại kí ức. Tôi bắt đầu chụp film vào mùa Hạ năm mình hai mươi ba tuổi.

Vì thấy mỗi khoảnh khắc trôi qua, dù là ngày nắng đẹp hay mưa rào, cũng đều đáng được lưu giữ. Chào mừng bạn đến với thế giới của những bức ảnh film cũ kĩ. Gửi bạn - từ Liomi's với tình thương mến!

21/07/2026

Giữa rất nhiều thông tin về việc con người sẽ ra sao khi mất đi, tôi chọn việc tin rằng mỗi chúng ta đều được luân hồi nhiều lần, với nhiều bài học cần phải hoàn thành ở mỗi kiếp sống. Điều đó có nghĩa việc mất đi không hẳn là chia cắt, mà chỉ tạm thời không gặp mặt nhau, cho đến khi cùng luân hồi vào một kiếp sống khác...

Như vậy đấy, nhưng khi đối diện với việc một người thân yêu mất đi, nỗi buồn vẫn diễn ra như chưa hề có niềm tin nào về việc tái ngộ.

Nỗi buồn cũng thật là lạ. Nó không phải đến từ ngày nhận tin dữ, cũng không phải 4 ngày tang lễ, càng không phải đến từ những lượt khách đến chia buồn với những dòng nước mắt chảy dài. Những ngày đó chỉ mang một thứ cảm xúc kì kì, trống rỗng, mênh mang. Nỗi buồn thực sự đến khi buổi gặp gỡ gia đình thường niên chợt vắng đi một người rất quen, con gà luộc trong bếp nằm trắng nõn nhưng chẳng ai động vào vì không ai biết chặt. Nỗi buồn thực sự đến khi đứa con gái ngồi thỏm trong góc nhà, hiểu rằng mãi mãi từ đây về sau tiếng gọi "Bố ơi!" sẽ không còn được hồi đáp. Nỗi buồn thực sự đến khi mùa hè của những năm về sau, chẳng còn ai lái xe đưa gia đình đi chơi, cũng chẳng còn lần trở về nào có được sự hiện diện của người đó. Nỗi buồn thực sự đến khi ống nước trong nhà bị bể, chẳng còn ai sửa. Nỗi buồn theo dòng nước chạy tràn trên sàn nhà, thấm ướt chân từng người, trong lòng tự dưng dâng lên một nỗi niềm không biết diễn tả, chỉ biết rằng ngay tại lúc này, việc mất đi người đó rõ ràng lắm, nó thật lắm chứ không "mênh mang" như mấy ngày đầu.

Sau tang lễ, ngày nắng vẫn lên, hoặc mưa. Một ngày vẫn thế. Tán cây vẫn đung đưa trước gió. Đồ đạc được khuân về vị trí cũ. Cánh cổng nhà ngác ngơ vì bị bẻ đi để tiện bề đám tiệc, giờ cũng được lắp lại giống cũ. Người đến viếng thăm cũng ra về, nỗi buồn to như quả núi được mỗi người chia sớt một ít mang đi, gọi là "chia buồn". Ấy vậy mà lạ, quả núi được chia năm sẻ bảy sao vẫn còn sừng sững, đè lên tâm tư người ở lại khiến ai cũng thấy ngột ngạt, khó thở. À, hóa ra nỗi buồn có được "chia" ra thật đó, nhưng có một điều không phải ai cũng biết, đấy là nỗi buồn biết lớn lên. Nỗi buồn từ lúc còn bé xíu như cái nắm tay, nó biết cách to hơn từng ngày, khiến mỗi người trong gia đình đều mang trên mình một quả núi nỗi buồn, nặng trịch và không có dấu hiệu ngừng lớn.

Rồi hẳn nhiên vài tuần sau, vài tháng sau, thậm chí vài năm sau, liệu nỗi buồn có tiêu biến đi không? Tôi lờ mờ nghĩ là không. E rằng như vại nước phù sa lóng phèn, nỗi buồn sẽ tạm lắng xuống đáy, nhưng rồi chỉ một gợn sóng nhỏ, nó lại quấy lên đục ngầu. Trong đáy tim người ở lại cũng vậy, mỗi khi chạm vào những thói quen có mặt người đó, nỗi buồn cũng dậy sóng. Chỉ là... Năm dài tháng rộng, mấy lúc này không còn vị khách nào đến để chia buồn cùng nữa.

Rồi sẽ gặp lại nhau thôi, ở nhiều kiếp sống khác, với nhiều vai trò khác. Chỉ tiếc là, nếu bám theo đức tin đó thì đồng nghĩa rằng tất cả chúng ta đều sẽ quên lãng kiếp sống cũ, mãi mãi không còn nhận ra nhau. Liệu với tình yêu thương đủ lớn, trong một khoảnh khắc nào đó, chúng ta có gợn lên những đợt buồn phù sa trong vại nước năm cũ không???

(Tiếc thương anh Q.
Càng thương chị và các cháu!)

Send a message to learn more

Address

Ho Chi Minh City
700000

Telephone

0933944101

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Olympus Om30 posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Business

Send a message to Olympus Om30:

Shortcuts

Share

Category