04/01/2019
KHOẢNH KHẮC CUỐI
Mùa hạ đến bắt đầu bằng nỗi nhớ
Vì ngày mai ta mỗi đứa một nơi.
Tôi ước gì chẳng có cảnh chia phôi
Giọt nước mắt ướt nhòe trang lưu bút.
Thời gian ơi! Dừng đi..! Dù một phút
Một phút thôi! Để được nói một câu.
Xa mọi người tôi nhung nhớ biết bao
Năm mươi người là năm mươi niềm nhớ.
Học cấp ba chẳng ai lại không có
Một niềm tin vào mỗi bước tương lai.
Mỗi niềm tin mỗi niềm sáng ngày mai
Bao ước vọng vùi trong trang giấy trắng.
Mặc mùa hè, ve kêu và chói nắng
Trọn phút này ta gửi cả cho nhau.
Phút tình bạn xen lẫn phút tình yêu
Chút tình đầu ta trao người bỡ ngỡ.
Bạn bè ơi! Cố lên đừng để lỡ
Mười hai năm ơn lớn nghĩa mẹ cha.
Công thầy cô chẳng quản xá nắng mưa
Dìu dắt ta bước đi vào cuộc sống.
Thôi tạm xa, gốc bàng quen tiếng trống
Thôi tạm xa, mái trường đổ phong rêu.
Xa tất cả, những ánh mắt thân yêu
Tim luôn nhớ những ngày xanh in dấu
- An Nam -
-----------------------------------------------------
Mùa hè năm ấy “lũ” chúng tôi ra trường, bao nhiêu dự định bao nhiêu mơ ước tuổi trẻ cứ như muốn trào lên trên mỗi khuôn mặt.. Vẫn nhớ tiếng nấc nghẹn ngào của nhỏ bạn khi ghi vào sổ những dòng lưu bút, những cái ôm siết chặt…