05/04/2020
Ở cái tuổi còn bồng bột, nông nổi. Chúng ta chẳng có gì ngoài tình yêu, chìm đắm trong mớ cảm xúc trong sáng nhưng cuồng nhiệt vô tận. Nhưng bỗng nhiên, bằng một cách nào đó, hai người rời xa nhau. Một người đứng khóc trong vô vọng, một người vô cảm đến lạnh lùng. Những nụ hôn sâu, những cái ôm nồng ấm, những tiếng cười giòn giã hay những cuộc trò chuyện về đêm bỗng dưng biến mất. Để lại một khoảng trống sâu hoắm ở tận đáy lòng. Sự đau thương, mất mát ấy kéo dài có khi phải tính bằng năm mới có thể quen dần mà bước tiếp.
Thế đấy, tình yêu chứa đựng một loại hóc-môn có khả năng chữa lành mọi tổn thương lúc nó bắt đầu. Và đến khi kết thúc, chính nó lại trở thành cơn nguồn của đau đớn tột cùng của một vết thương không bao giờ rỉ máu nhưng vẫn luôn âm ỉ khi nghĩ về. Nhưng cũng có khi, nó trở thành một nguồn động lực mạnh mẽ đến vô cùng, khiến chúng ta quần quật làm việc hăng say không điểm dừng, đến một lúc nào đó, chúng ta nhận ra. Ta đã già hơn đi rất nhiều rồi.
Rồi thản nhiên, bẵng một vài năm qua đi, trải qua một vài mối tình khác, chúng ta quen dần với cái quá trình lặp đi lặp lại của việc yêu đương cho đến khi chúng trở thành một phần thứ yếu của cuộc sống. Đến khi trưởng thành, chúng ta mới nhận ra rằng: à thì ra, chia tay chẳng có gì là ghê gớm nữa cả. Chỉ cần vài dăm ba ngày, chúng ta vẫn sống thật bình thường như những ngày không có nhau. Không có tình yêu thì vẫn còn những bộn bề lo toan khác.
Chỉ là, chúng ta đã quen dần với Cô Đơn.
-Blu-