Idc Talks

Idc Talks Thiết kế website, Review bài viết, Video & Flycam, Quản lý dự án online, Internet Data Consulting...

Thiết kế web, Bán theme Wordpress, Theme PHP Chuẩn SEO, Tối ưu tốc độ chuẩn Google, Cấu hình Https2, Cho thuê hosting, Cho thuê máy chủ VPS, Tên miền Vn & Quốc tế, Giải pháp marketing tổng thể web, Tư vấn hệ thống marketing online, Seo top Google & Các dịch vụ inter marketing. ( Studio Online Nhận quay phim, làm video ảnh, ghép clip và hình ảnh tạo clip quảng cáo sinh động, chụp hình 360, làm albu

m cưới tại studio hoặc ngoại cảnh, thực hiện dự án MV lớn nhỏ, quay phóng sự doanh nghiệp, đọc lời bình, lồng tiếng clip )...

15/04/2026

Nếu sau 40t và đã có gia đình rồi hãy ngưng ngay trò chuyện với người khác 'giới' dù bất kỳ lý do gì nếu không phải là công việc thật sự kiếm ra tiền.

31/03/2026

Cách nhận thức "leo cầu thang"
Những cầu thang tầng thấp đa phần có nhiều người leo, rất đông đúc và lộn xộn...

09/09/2025

Nếu bạn muốn tìm hiểu một điều gì đó thì hãy chịu khó kiểm tra nhiều nguồn, để mình có được những phương thức đối chiếu so sánh, tránh sai lầm không đáng có.

20/05/2025

“Tự gọt dũa bản thân đi, không ai làm nó thay chính mình đâu!”
🤨🤨🤨

16/05/2025

LÀ BẠN THÂN THẬT

Họ sẽ đưa cho bạn những gợi ý, mà họ nghĩ bạn có thể triển khai ổn.

Họ thường từ chối cho bạn mượn tiền hay vật chất gì gì dù họ có sẵn, khi họ đã có gia đình.

Họ không rủ bạn hùng hạp ăn chia hay hợp tác dù đó là kèo thơm đến dường nào.

Họ chỉ thích nói chung chung không ảnh hưởng đến bất kỳ ai, họ không bàn đến chuyện gia đình của bạn, dù đó là chuyện v.c bạn hay con cái của bạn...

16/05/2025

KHÔNG MUỐN NGHÈO HÃY NHỚ LẤY!

1. Thiết lập cho mình một mục tiêu, 1 năm, 2 năm, 5 năm, có thể bạn sinh ra không tốt bằng người khác, nhưng thông qua nỗ lực, bạn có thể thay đổi 70% vận mệnh.

2. Trong cái xã hội hiện thực này, tình cảm không thể xem là cơm ăn, không bao giờ tồn tại cái gọi là "một túp lều tranh hai tr.ái ti.m vàng", hai vợ chồng cùng nghèo thì làm gì cũng chẳng xong.

3. Bạn bè mời bạn ăn cơm, đừng cho rằng đó là điều đương nhiên, nhớ luôn phải "có qua có lại", nếu không tiếng tăm và danh vọng của bạn sẽ càng ngày càng giảm sút.

4. Bạn bè với nhau, nhất định phải tìm cho mình một tri kỉ, đừng cho rằng bạn giỏi xã giao, quan hệ rộng, đâu đâu cũng là huynh đệ, đến cuối cùng, người đối xử thật lòng với bạn, chỉ có một người duy nhất, hãy tin tôi.

5. Làm phụ nữ, đừng không có chí tiến thủ, đừng cho rằng sự nghiệp không liên quan gì tới bản thân, cho rằng bổn phận của mình là nấu cơm, giặt quần áo, trông con... sai, quá sai....

6. Người cầu tiến trước giờ không nghĩ mình phải dựa vào ai, con người ai cũng ích kỷ cả, chỉ có bản thân mới là chỗ dựa vững chắc nhất của mình.

7. Ai cũng có cơ hội để thành công, quan trọng là bạn có cho bạn cơ hội hay không mà thôi!

29/03/2025

Nếu được thì bạn sống thật với bản thân bạn trước đã, rồi hả bàn tiếp chuyện của thiên hạ.

27/03/2025

Thật sự bất công nếu tôi phải kiểm soát cơn giận của mình chỉ vì bạn không kiểm soát được sự ngu si của bạn 🫵

27/03/2025

Ít nhất là phải biết nói. Sau biết nói cho hay cho sướng thì phải biết bắt tay vào làm. Nói mãi mà không làm gì thì chỉ mãi là nói dóc, nói xạo.

12/03/2025

Cuộc đời con người – Điều gì mới là quan trọng nhất?

- Tuổi thơ hồn nhiên

Năm 4 tuổi, bố mẹ bảo tôi tắt tivi đi ngủ. Tôi nghĩ rằng được xem thêm một tập phim hoạt hình nữa là điều quan trọng nhất.

Năm 8 tuổi, tôi nhìn que kem rơi xuống đất. Dù được mua cái mới, nhưng tôi vẫn không thể tìm lại hương vị của cái đầu tiên.
Khoảnh khắc ấy, tôi mơ hồ nhận ra: Có phải lần đầu tiên là quan trọng nhất?

- Tuổi học trò đầy mơ mộng

Năm 10 tuổi, kỳ nghỉ hè trôi qua vội vã. Đêm trước ngày khai giảng, tôi ước: Giá như thời gian quay lại, cho tôi thêm một mùa hè nữa.

Năm 12 tuổi, bố mẹ bận rộn, cuối cùng cũng có thời gian dành cho tôi. Một buổi chiều thư thả bên nhau, tôi nghĩ: Giá như ngày nào cũng được như vậy.

Năm 15 tuổi, đứng trước ngưỡng cửa quan trọng đầu đời, tôi chán ghét sự kiểm soát của bố mẹ. Tôi cho rằng trưởng thành thật nhanh để thoát khỏi sự quản lý của họ mới là điều quan trọng nhất.

Năm 18 tuổi, lần đầu xa nhà đi học, bước lên xe khách, tôi nhận ra khuôn mặt nghiêm khắc của bố và lời nhắc nhở dịu dàng của mẹ quan trọng hơn tôi tưởng.

- Tuổi trẻ nhiều hoài bão

Năm 22 tuổi, khi điền nguyện vọng đại học, tôi giật mình nhận ra: Tương lai quan trọng đến thế.

Năm 23 tuổi, tốt nghiệp đại học, tôi nghĩ có được công việc tốt là quan trọng nhất.

Năm 25 tuổi, vật lộn tìm việc, tôi lần đầu nghi ngờ: Học hành chăm chỉ liệu có thực sự quan trọng?

Năm 27 tuổi, tôi gặp một cô gái bình thường qua mai mối. Cuộc hôn nhân không hạnh phúc cũng chẳng quá khổ sở.
Sống cùng nhau vì sự an toàn, không có tình yêu nồng nhiệt. Những cuộc trò chuyện hàng ngày chỉ xoay quanh cơm áo gạo tiền. Lúc đó, tôi nghĩ cứ sống qua ngày là được.

- Tuổi trưởng thành với trách nhiệm lớn lao

Năm 30 tuổi, đứng ngoài phòng sinh, nghe tiếng khóc của con, tôi biết điều quan trọng nhất đã đến.

Năm 35 tuổi, khi nộp viện phí cho bố nặng, tôi nhận ra tiền quan trọng hơn tôi nghĩ.

Năm 40 tuổi, mẹ ốm nặng, con cái cần chăm sóc. Tôi cúi đầu xin nghỉ phép. Lúc này, sự kiêu hãnh chẳng còn quan trọng.

Năm 45 tuổi, con trai đi học xa, tôi biết nó sẽ ngày càng xa tôi. Tôi chợt nhận ra: Có lẽ, thời gian mới là quan trọng nhất.

- Tuổi trung niên với những mất mát

Năm 50 tuổi, bố mẹ lần lượt qua đời. Tuổi già khiến tôi nhìn mọi thứ nhẹ nhàng hơn. Tôi không khóc, chỉ cảm thấy khuôn mặt nghiêm khắc của bố và lời nhắc nhở dịu dàng của mẹ thật sự quan trọng.

Năm 55 tuổi, con trai tâm sự về sự bối rối trước tương lai. Tôi nhớ lại thời trẻ của mình cũng từng như vậy. Tôi kiên nhẫn lắng nghe và nhận ra: Giờ đây, không gì quan trọng hơn tương lai của con.

Năm 60 tuổi, cháu nội ra đời. Tôi và vợ vui mừng khôn xiết. Nhưng khi con dâu hết thời gian nghỉ thai sản, cháu được đưa về thành phố nơi con trai làm việc.
Tôi cảm thấy trống vắng, chỉ mong cháu lớn lên bình an và hạnh phúc.

- Tuổi già với sự cô đơn và tiếc nuối

Năm 70 tuổi, vợ tôi qua đời. Tôi không khóc nhiều, vì không muốn con cái thấy sự yếu đuối của mình. Với tôi, sự ra đi của vợ giống như mất đi một tấm gương quan trọng.

Năm 73 tuổi, bác sĩ nhìn kết quả khám và hỏi tôi với con trai muốn điều trị bảo tồn hay phẫu thuật ngay. Con trai nói: Bán hết tài sản cũng phải chữa.

Năm 75 tuổi, thời gian trôi chậm lại. Tôi cảm thấy buồn chán, đôi lúc muốn kể chuyện xưa nhưng xung quanh chẳng còn ai đủ kiên nhẫn lắng nghe. Một ông già có người thân bên cạnh thực sự quan trọng.

- Khoảnh khắc cuối đời

Năm 76 tuổi, thời khắc cuối đời đã đến. Trong bệnh viện, con trai, con dâu và cháu nội đứng bên giường. Đã lâu rồi nhà tôi không đông vui như vậy.
Con trai và con dâu khóc nức nở, cháu nội cũng khóc lớn. Tôi muốn an ủi chúng nhưng không còn sức.
Trong giây phút mơ hồ, tôi thấy hai bóng người là bố mẹ tôi. Họ mỉm cười hiền từ. Tôi xúc động nhớ họ vô cùng. Tôi biết họ đến đón tôi.
Thời gian như ngừng lại, tôi chạy đến ôm lấy họ. Bố mẹ nắm tay tôi chuẩn bị rời đi. Tôi ngoái lại nhìn con trai, con dâu và cháu nội đang ôm lấy tôi khóc.

- Vậy điều gì là quan trọng nhất?

Tất cả đều quan trọng, nhưng cũng không có gì là không thể thiếu.
Vì những gì bạn từng coi là quan trọng, rồi cũng sẽ mất đi.

- Hoa nở rồi sẽ tàn, đoàn tàu rồi cũng đến ga cuối.
- Đó là lẽ thường tình.
- Đó chẳng phải là những gì chúng ta phải trải qua trong đời sao?

Address

Quận 12

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Idc Talks posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share