08/09/2022
Mở tủ quần áo. Cô mắc áo khoác mình lên móc treo. Đóng cửa tủ. Máy lạnh đã bật. Khép hờ rèm cửa. Cởi hết quần áo, cô bước chân vào phòng tắm. Bật vòi sen. Cô ngắm thân mình trong gương. Suy nghĩ bộn bề hoặc không có suy nghĩ gì. Tiếp tục nhìn mình trong gương, dưới vòi sen mát lạnh. Toàn thân cô, cả người cô, hông cô, những cọng xương sườn dưới lớp da trắng. Đèn vàng mờ nhạt. Cô nhìn mình trong gương. Đôi mắt lờ mờ nhìn thẳng vào đôi mắt trong gương. Đôi mắt lờ mờ nhìn khắp khuôn mặt rồi lướt dài chậm chậm đến từng phần cơ thể. Cô trần trụi lặng thinh dưới lớp bụi sương vòi sen. Ướt đẫm. Nước loang ra thành vũng to dưới chân cô. Trần trụi với chính mình trong gương. Đôi mắt chầm chậm lướt qua toàn thân cô, xuống phần thân dưới cô, đôi chân cô. Cô nhắc mình lưu ý đúng tư thế cột sống. Cô thấy thân cô thành hình chữ S. Bờ mông cô. Ngực cô. Vai cô. Dừng lại ở đôi vai. Cô nhận ra chúng vẫn đang gồng lên. Chúng không thả lỏng. Cô ý thức mình thả lỏng. Thắc mắc tại sao đôi vai cô luôn gồng lên. Cô vặn vẹo hai vai. Cố gắng thả lỏng – Thả lỏng trong sự cố gắng. Cô nhận ra mình chưa từng biết thả lỏng. Cô biết mình phải học cách thả lỏng thân mình. Cô giáo cô. Người dạy cô những bài học yoga. Hai tuần trước đã phát hiện, nắn chỉnh các cuộn cơ trên vai cô. Một sự đau đớn dễ chịu kéo dài. Cô giáo bảo cô luôn bị gồng đôi vai. Là nguyên do cô luôn đau vai gáy. Đau mỏi cánh tay. Các cuộn cơ trên cơ thể cô, phần vai, cánh tay, căng cứng. Đó không chỉ một sự sai lệch, một căn bệnh của cơ thể. Cô giáo khẳng định, đó là sự sai lệch về tâm lý. Cô mang bệnh về tâm lý? Đó là một buổi trao đổi, chỉnh nắn. Cả hai, cô và cô giáo cô, những câu hỏi tìm hiểu về chính cô. Cô không hiểu vì sao mình lại như thế. Đã rất nhiều năm.
Cô lại tiếp tục quan sát mình trong gương. Chiếc gương đủ để thấy hết từng phần cơ thể cô, bao trọn cơ thể cô. Câu hỏi ấy lặp lại. Có gì sai nơi tâm trí cô? Từ đâu hình thành sự nặng nề nơi tâm trí – gồng cứng trên đôi vai? Vài động tác thể dục cho đôi vai. Rõ ràng việc thả lỏng đôi vai với cô khó hơn cả việc gồng cứng. Cô biết mình phải chỉnh sửa. Chỉ những lúc cô ý thức được mình đang gồng cứng. Vì nó đã thành thói quen, từ rất nhiều năm. Cô bước ra khỏi phòng tắm. Choàng chiếc khăn quá nửa người. Những giọt nước còn nguyên hơi ấm rơi trễ nảy xuống chân cô, xuống nền nhà. Cô thay một chiếc khăn khô quấn tạm vào người. Cô hất người mình văng lên chiếc nệm lò xo – một sự tận hưởng. Tắt đèn trắng. Bật đèn vàng. Mở rèm cửa sổ. Bên ngoài kia trời đang mưa. ...
[...]
trích từ bài viết tháng Tư, 2021